25 tuổi, em…

Tác giả:

25 tuổi

Em đã từng biết yêu. Và em có người yêu. Lần đầu tiên có một người, ngoài bố mẹ lo lắng cho em hơn cả chính bản thân mình. Em đã từng tin, tình yêu cũng là thứ tình thương vô điều kiện. Vô điều kiện nên 1 người lạ mới phải đi năn nỉ một người lạ khác về những dỗi hờn vô cớ. Lần đầu tiên trong đời, nhận được tin nhắn của một người em thấy vui, thấy chờ đợi và thấy lòng ấm áp. Thực sự em không hiểu tình yêu là gì, nhưng em thấy trong lòng mình lạ lắm. Đó là thứ cảm giác chẳng có lời nào diễn tả được cho đúng nghĩa. Và dù kết quả có như thế nào, em cũng chưa từng hối hận mình yêu ai đó thật nhiều.

Em có một người lạ bước vào cuộc đời mình, một cách rất khác.

25-tuoi-em

25 tuổi

Em có một mối tình đầu, mà đôi khi trong những giây phút (hạnh phúc, mệt mỏi hay đầy biến động cuộc đời…) nghĩ lại vẫn thấy lòng lao xao. Và thấy mình thật may mắn, nếu như ngày đó, con bé khờ ngốc như em “bị” một chàng ít tử tế một chút tán và đổ, thì chắc chắn cuộc đời em sẽ khác. Sẽ không được bình yên như bây giờ. Tất nhiên, cũng sẽ không có một mảng kí ức dẫu buồn, vui nhưng đáng để nhớ về như thế. Cảm ơn nhé, mối tình đầu, đã dắt em qua những khờ dại, những lạ lẫm phút ban đầu của một con bé xa nhà đi trọ học.

Em thấy đời mình may mắn.

25 tuổi

Em có một chú mèo, thực ra thì, để nuôi em mèo đó em đã gặp không ít phiền phức, cũng phải suy nghĩ cân nhắc nhiều, cũng lo lắng và cũng nhiều thứ nữa. Nhưng dù cũng cái gì, thì hiện tại, em mèo tên Lợn vẫn đang ở cạnh em, nó còn sắp sinh em bé mèo nữa. Đôi khi, thấy lòng mình dậy sóng, quanh quẩn những nỗi lo, em ngồi âu yếm và vuốt ve mèo trong vô thức, bất chợt, thấy những mệt mỏi, những nỗi buồn của mình trôi vào hư vô. Lòng vẫn nặng trĩu những nỗi lo, nhưng ít nhất, giữa bộn bề cuộc sống, em vẫn có một vật thể sống (dẫu chẳng phải người) ở bên. Chắc nàng mèo cũng không hiểu cho em, nhưng chỉ cần cọ cọ vào chân, sán lại bên em là tự nhiên em lại thấy, ít nhất em còn quan trọng với ai đó, ai đó còn cần em.

Em thấy mình hạnh phúc.

25 tuổi

Hơn một lần em nghĩ sẽ từ bỏ công việc hiện tại. Cuộc sống hiện tại. Đến một nơi xa thật xa, một thành phố khác, một đất nước khác, và sống một cuộc sống khác. Em muốn thoát khỏi những chật chội, những khúc mắc trong chính lòng mình, muốn thoát ra những ngột ngạt mà em không rõ là do không gian này, trong thời gian này hay chính trong lòng em nữa. Nhưng rồi, em không từ bỏ bất cứ những gì hiện tại. Bởi, em biết, nếu chính em không tìm được cách thoát khỏi lòng mình, thì dù đến bất cứ thành phố nào, một đất nước nào dẫu rộng hơn nhiều lần thì 1 ngày nào đó, tâm hồn em sẽ mãi bức bí thế thôi. Và em biết bằng lòng với hiện tại, khi hiểu ra một điều mà lâu nay em cứ mải miết kiếm tìm.

Em thấy mình nhẹ nhõm hơn.

25 tuổi

Em có một gia đình hạnh phúc. Tại sao đến tận đây em mới nói về gia đình. Bởi trải qua công việc, tình yêu…em mới nhận ra rằng, gia đình em, bố mẹ em, em trai em mới là máu mủ của em trong cuộc đời này. Dù là ai đi nữa, dù một ai đi qua cuộc đời em dẫu em có thể đau đến chết đi được khi họ đi mất, thì rốt cuộc, họ cũng sẽ đi mất, em có tư cách và quyền gì đâu để giữ chân họ lại. Và sau cuối, chỉ có bố mẹ, gia đình em là nơi mãi mãi em có thể quay về, chẳng bao giờ từ bỏ em dù bất cứ lí do gì, thứ tha cho em những dại khờ ngu muội, đón em về trong vòng tay yêu thương nhất. Mãi mãi chẳng bao giờ nói với em 1 câu Chia tay. Đó là tình thương vô điều kiện duy nhất mà 25 sống trên cuộc đời này, em nhận thức được.

Thảo luận cho bài: "25 tuổi, em…"