Bài ca vĩnh cửu

Tác giả:

Chẳng gì mất không
Khi con người đã tỉnh
Một hồi kèn – một tiếng lệnh
Nước mắt cũng nhập lại cuộc đời

Không một cành hoa, một thiện chí bỏ ngoài
Không một quặng báu, một tài năng để rớt
Mỗi bước lên lại một lần thử thách
“Bao nhiêu nghịch là bấy nhiêu thuận”
Không đợi én về ta hát khúc sáng xuân.
Nguồn: Bài ca tự tình, Lưu Trọng Lư, NXB Hội Nhà Văn, 2011, tr. 34

Thảo luận cho bài: "Bài ca vĩnh cửu"

Tìm theo tác giả