Bài tựa “Truyện tỳ bà” của ông Đoàn Tư Thuật dịch

Tác giả:

Ngựa tuấn nọ còn để xương thiên lý, ngàn vàng chưa dễ mấy ai mua!
Ngọc bích kia chưa tỏ giá liên thành, giọt luỵ chớ hoài riêng kẻ khóc!
Cho nên:
Lan có cây mọc trong hang tối
Gà có con rứt bỏ lông đuôi
Đem tài hoa mà ai oán với trần ai
Chẳng thà:
Giấu hương sắc để lánh chơi ngoài cõi tục
Vậy:
Ấy đã thế gian là thế, giận làm chi mà dỗi nữa làm chi
Thôi thời tri kỷ mà chi, tẻ cũng thế có vui thời cũng thế
Ngẫm từ trước biết bao tài tử
Mà trong trần nào mấy tri âm?
Bạch tuyết, Dương xuân
Cao sơn, Lưu thuỷ
Chẳng cứ gì Ly tao với Tỳ bà ký
Chẳng cứ gì Khuất Nguyên với Cao Đông Gia

Nếu trần ai ai cũng biết ai
Ai còn phải vì ai cảm khái
Cội thông lũa chơ vơ đỉnh núi, đầm thấm tuyết sương
Bông hoa đào hớn hở gió đông, đãi đằng ong bướm
Kiếp văn tự ngẫm ra nhường cũng rứa, trải trăm tuổi đến khi đầu bạc, phí bao nhiêu tiếng khóc tiếng cười
Khách cổ kim nào có khác chi nhau, hỏi nghìn thu xin giọt mực đen, xoá cho hết chữ tài chữ ngộ!
Hà Đông, tháng 12-1922

Nguồn: Tản Đà toàn tập – Tập I, Nxb Văn học, 2002

Thảo luận cho bài: "Bài tựa “Truyện tỳ bà” của ông Đoàn Tư Thuật dịch"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả