Bến Đợi

Tác giả:

LV : Vũ Quốc Bình 


Sương lam nhẹ rơi, đưa chiếc lá chia xa cành
Nghe đâu ngoài xa câu hát thiết tha não nề
Ánh trăng Thu vàng rơi, rơi trên con sóng trôi dài…
Bến sông xưa đìu hiu vẫn mong người sẽ quay về.

Rap:

1.

Tôi xin kể lại một câu chuyện tình như huyền thoại
Năm ấy cũng đêm Thu lạnh bên ngôi làng nằm ven sông
Có hai người yêu nhau như bao người trai gái quê tôi
Đất nước lầm than, nên người trai ra đi theo tiếng gọi Quê Hương
Để lại bên sông, người con gái, buồn khóc câu chinh phụ
Khi ra đi, thề ước nguyện hai năm sau trở lại.
Gởi bao yêu thương, không nói nên lời, thuyền xa bến lạnh,
đoàn quân khuất dần, còn em nơi đây, ngày tháng đợi chờ…

2.

Rồi! Thời gian qua…Trong chiến tranh, có mấy ai nói câu trở lại
Người con gái chịu bao đau đớn, vẫn một lòng son sắc đợi chờ
Quê nhà lửa khói, vẫn thầm mong mau sớm đoàn quân ấy trở về…
Dù ngày hẹn ước đã ba mươi mùa Thu trôi qua…
Người âm thầm lặng lẽ đếm tuổi xuân đi xa, đi xa…
Vần trăng ngày xưa giờ đã già…
Người mỏi mòn ngóng chờ quê nhà…
Bao đêm nghe tiếng gọi đò, nhưng sông Trăng sao vẫn lạnh lùng…
Ôi! Mưa Thu như bước ai về…Người trở về. Người trở về.

3.

Ôi! Bao ngày qua, nuôi chờ mong.
Người trai làng hôm nay trở lại
Vai áo xưa đã bạc màu, mái tóc đã nhuộm màu gió sương năm tháng
Người con gái ngày xưa vẫn chờ…bên bến đò chung thuỷ sớm hôm
Họ lặng người đứng nhìn nhau, trên chuyến đò đưa tiễn năm xưa
Nước mắt trào không nói nên lời. Hạnh phúc bất ngờ xua tan bão tố…
Tưởng không còn ngày tháng sum vầy, anh chỉ tìm về để vơi nỗi nhớ
Nào đâu ngờ, người con gái, vẫn âm thầm cắm cây sào bên bến sông xưa,
suốt ba mươi năm để mong một ngày gặp lại…
Cố giữ cho nhau…trọn câu thuỷ chung.
Ba mươi năm, ôi! Tuổi xuân tàn phai.
Ba mươi năm nhưng tình yêu còn đây.
Xin yêu nhau sao cho trọn câu thuỷ chung.
Bao phong ba nhưng tình yêu còn đây.
Ba mươi năm, ôi! Tuổi xuân tàn phai.
Xin yêu nhau sao cho trọn câu thuỷ chung…

 

Thảo luận cho bài: "Bến Đợi"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả