Biển lặng

Tác giả:

Để rồi sau 5 năm, khi lòng Thi vẫn tràn đầy tình yêu thì anh lại ra đi, ra đi vì một hình bóng khác.

***

Mệt mỏi và chán nản, Thi ngã mình xuống chiếc giường cũ kỹ với mùi âm ẩm quen thuộc, im lặng, trầm ngâm để cố quên những biến cố bất ngờ đang diễn ra chung quanh, ngay trong ngôi nhà thân thương này. Hàng vạn câu hỏi, hàng ngàn điều thắc mắc ám ảnh trí óc Thi thật nặng nề: “Sao mình lại bị sa thải? Sao nó lại đến vào lúc này? Sao anh ấy lại có thể rời bỏ mình? Mình đã làm gì sai chăng? Mình sẽ chống chọi với chuyện này ra sao? Mình nuôi con thế nào?…”, trong một lúc Thi không thể nào biện minh hay lý giải nổi những khúc mắc ấy, Thi chỉ biết im lặng và … khóc.

bien-lang

Từng giọt nước mắt nóng hổi cứ lăn dài trên má, một giọt, hai giọt, ba giọt và rồi thì không thể đếm nổi, nỗi đau quá lớn như những cơn sóng hung hãng trào dâng ào ạt, phá vỡ những rào cản cuối cùng trong Thi, Thi òa khóc nức nở như trẻ con mà không tài nào dỗ nín được.

Có lẽ Thi sẽ khóc như thế mãi nếu không có tiếng gọi của cu Bi vọng vào: “Má mi, con đi học mới về, mẹ đâu rồi? Hôm nay con được 3 bông hồng bé ngoan nè, má mi ơi!” Tiếng gọi trong trẻo như con đê kịp thời ngăn chặn những cơn sóng trong lòng Thi và kéo Thi về với thực tại. Không, Thi không thể để trí óc non nớt của con phải vẩn đục vì những thảm kịch này. Nhanh chóng như một diễn viên chuyên nghiệp, Thi lau vội dòng nước mắt và cười thật tươi khi thoáng thấy bóng thằng bé sắp vào phòng. “Bi của mẹ, làm gì mà la toáng thế hả con? mẹ đây!”

Thật vô tư thằng bé sà ngay vào lòng mẹ và liến thoắng khoe về những thành tích đã đạt được, có vẻ nó hả hê và sung sướng lắm. Nhìn nó ríu rít như chim sẻ, trong thoáng chốc Thi thấy lòng mình nhẹ nhõm. Ít ra ông trời cũng công bằng khi còn để lại cho Thi niềm vui nho nhỏ này, nó là nguồn sống, là kết quả của một tình yêu sâu đậm, cũng không kém phần lãng mạn của Thi và anh . . .

***

Chuyện tình của Thi bắt đầu bằng một cái mail đi lạc. Lần đó, Thi nhận được  một mail lạ, đầy tâm sự gởi cho một cô gái nào đó, thế mà không hiểu sao, nó lại đi vào hộp thư của Thi. Hôm đó là một ngày thật trống trải và cô đơn, Thi lại chỉ có một mình trong căn nhà rộng, thế là không biết có phải không gian tạo cảm xúc không mà Thi đọc lá thư ấy thật say mê, như đọc chính lá thư gởi cho riêng mình, rồi Thi viết trả lời (chính xác là thông báo cho anh chàng kia biết mình đã gởi nhầm địa chỉ) chỉ vài dòng thôi.

Nhưng thật bất ngờ, Thi nhận được bức mail trả lời vô cùng thú vị: “Anh muốn nói chuyện với em và những dòng anh viết là dành riêng cho em, Thanh Thi à”.

Vậy đấy, Huy đã làm quen Thi theo cách hiện đại nhất mà có nằm mơ cô cũng không hình dung nổi mình lại có người yêu theo cách ấy.

Ngày hai người chính thức gặp nhau thật hồi hộp và cũng không kém phần lãng mạn. Chính Huy là người đề nghị gặp nhau, Huy bảo Thi hãy mặc chiếc áo nào Thi thích nhất, và không cần cho Huy biết nó ra sao, vì Huy sẽ tự cảm nhận được Thi, để xem chúng ta có duyên không nào. Hơi bất ngờ trước lời đề nghị đó, nhưng Thi vẫn “ok”, để xem anh chàng nhận ra mình ra sao. Thú vị! Địa điểm là một quán café ven sông Sài Gòn.

Thảo luận cho bài: "Biển lặng"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả