Bức thư của bố

Tác giả:

Hôm nay bố gửi tiền chị nga đem hộ vì thời gian quá vội Bố chỉ kịp thông báo với con là bố bán được 1 con trên ba triệu nhưng không biết con cầm như vậy nên bố đã trả nợ hết ở nhà và cho chú chi vay mất một triệu nay con mua máy bố gửi chị nga là 22.00.000 (hai triệu hai trăm ngàn) con…này gì thì nên đến chỗ chú Hệ bảo chú nếu thiều tiền thì bảo chú cho vay thêm nhé

Chào con chúc con học hành tiến bộ”.

Phía dưới bức thư ngắn gọn này là chữ ký của bố.

Đấy là bức thư bố viết cho chị gái tôi. Dưới bức thư không ghi ngày tháng và theo thời gian cùng năm tháng, tờ giấy ghi bức thư đã chuyển từ giấy trắng sang màu vàng. Nếu tôi nhớ không lầm thì bố viết bức thư này cách đây đã trên dưới chục năm rồi.

***

Chị tôi mới kết hôn không được lâu lắm. Hôm trước qua phòng trọ, chị lấy đồ bỏ quên túi sách và nhờ vậy mà tôi đã phát hiện ra bức thư này. Tôi đã đọc tới lần thứ hai, thứ ba hay thứ mấy, tôi chẳng nhớ rõ nổi. Có điều, đó là bức thư bố viết cho chị, chứ không phải cho tôi.

Hình như lâu rồi, tôi không nhớ đến bố tôi thì phải? Bố chẳng để lại trong tôi gì cả, ngoài những mẩu ký ức đã vụn vỡ ra…

buc-thu-cuabo

Lần đầu tiên tôi trông rõ mặt bố, đó là một buổi chiều mùa thu đã nhạt nắng. Lúc đó, tôi đang đứng đùa nghịch với đám trẻ con trong xóm, chỗ cổng nhà cô Lan.

Sau khi tôi chào đời được hai tháng, bố tôi phải nằm hết viện này đến viện khác vì căn bệnh áp- xe- mông, một căn bệnh tôi cũng không rõ là gì? Bố tôi nằm hết Việt Trì, Sơn Tây rồi tới Đống Đa. Bố nằm viện khoảng trên dưới ba năm.

Ánh mắt bố hiền từ nhìn tôi và không mắng câu nào vì cái tính ham chơi của tôi. Bố hỏi tôi về mọi người trong gia đình. Trước khi đi, mẹ đã tính khóa cửa vì sợ tôi ham chơi. Thế là sau khi theo bố về nhà, tôi phải chạy một mạch ra ruộng Màn Quan tít mãi ngoài xa báo cho gia đình tôi biết. Mọi người mừng rỡ về nhà.

Buổi tối hôm đó, bố tôi kể cho mọi người trong gia đình tôi nghe, chuyện bố tôi trốn viện đi ra ngoài chơi. Cả chuyện bố tôi mới có một người anh kết nghĩa mới. Cuộc đời bố tôi chỉ quanh quẩn bên cây cỏ, ruộng đồng. Bố tôi không có cơ hội đi đâu xa, không giao du với ai cả.

Trong thời gian nằm ở Việt Trì, Sơn Tây, thỉnh thoảng bố tôi cũng bỏ về nhà. Bố tôi đi bộ từ Việt Trì về nhà, đoạn đường từ đó về nhà tôi khoảng trên chục cây số. Rồi bố tôi lại đi bộ trở lại bệnh viện. Mẹ tôi chỉ thỉnh thoảng mang đồ ăn lên cho bố tôi. Bố tôi không khiến mẹ tôi lui tới thường xuyên.

Sau khi ra viện hẳn, bố tôi ở nhà làm nghề nông, nghề truyền thống trong gia đình tôi. Thời gian đầu, cuộc sống của gia đình tôi vẫn không quá vất vả. Bố có khá nhiều thời gian đi chơi.

Tôi nhớ không rõ khi đó tôi học lớp mấy? Bố mang ti vi đen trắng về, thế là mọi người hàng xóm cứ xúm lại nhà tôi xem ti vi. Trông cảnh nhà tôi chẳng khác gì rạp chiếu phim nhỏ cả. Họ trải chiếu trong nhà, ngoài hè, ngoài sân, nằm kềnh ra và có người ngủ quên đến lúc mọi người giục về mới mắt nhắm mắt mở đi về.

Rồi tôi nhớ lần bố tôi làm cho tôi một chiếc diều bằng thuyền giấy. Chiếc thuyền ấy bay không cao. Chiều nào tôi cũng mải mê thả diều quên cả đường về nhà. Chiếc diều đó đã tuột mất khỏi tay tôi.

Thảo luận cho bài: "Bức thư của bố"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả