Buồn điều chi

Tác giả:

Người buồn ư? Buồn điều chi
Hỡi hỡi CON NGƯỜI viết bằng mẫu tự?
Trong đó có anh, gã đàn ông biệt xứ
Trong đó có em, bà công chúa hoài nghi
Có cả anh, chàng trai từng đêm tự tử
Có cả em, cô bé giữa mùa vu quy
Và cả anh, tay hào kiệt đang làm lịch sử
Và cả em, gái cầm ca chớm hết xuân thì
Tôi biết anh buồn điều chi
Tôi biết em buồn điều chi!
Này nhé: mười phương tâm sự
Cuốn theo ngày tháng trôi đi…
Khoảnh khắc trời hoang biển dữ
Nghe quanh tiềm thức, tư duy
Siết chặt giải băng sơn, đè nặng đám mây chì
Hoa còn đây, trăng còn đó chứ!
Nhưng là hoa là trăng thế kỷ Hai mươi
Và chúng ta, đâu phải những con người
Của bình minh Ngôn ngữ!
Mà có thể chạy theo trăng tìm nhạc tứ
Ngồi bên hoa chờ bắt sóng hương trời…
Hoa kia dù úa dù tươi
Cũng chỉ là biểu tượng
Kết thành bó
trong tay một cô dâu miễn cưỡng
Hay kết thành vòng
trên nấm mộ nắng mưa phơi
Cuộc thưởng hoa bày cho hoa tự thưởng
Mặc cho phấn khóc son cười!
Giữa nếp sống duy hình, duy lượng
Thề hoa; câu chuyện nói mà chơi!
Vầng trăng kia tròn, khuyết, đầy, vơi
Cũng chỉ là một sân bay
để phi thuyền đáp xuống
Gần, xa… trong tương lai
Núi phễu chênh vênh: chỗ đặt pháo đài
Rốn biển Câm: dàn hỏa tiễn ngày mai
Ảo ảnh cung Thiềm chết uổng
Cành đan quế mang trái cầu mọt ruỗng
Nhạc Vũ y pha tín hiệu ngắn dài!
Ôi, diễm lệ màu hoa, nét trăng tình tứ
Đang từng phút sa lầy vũng bùn Nguyên tử
Nàng Thơ vạn kiếp sầu bi!
Kìa: ngập tới thềm vai, ngập tới rèm mi!
Đất dựng sững thành băng
Trời đậy kín vung chì…
Đã đến lúc vùi sâu kim cổ
Trọn một nếp văn minh
cả ngàn thu phong độ
Nhường cho loài Máy chỉ huy
Lúc ấy Con Người, gọi tên bằng chữ số
Hẳn sẽ không buồn điều chi!
Vì chẳng còn anh, gã đàn ông biệt xứ
Vì chẳng còn em, bà công chúa hoài nghi
Cũng chẳng còn ai từng đêm tự tử
Cũng chẳng còn ai giữa mùa vu quy
Và chẳng còn đâu Lịch sử
Và chẳng còn đâu Xuân thì!
Hỡi hỡi Con Người chẳng còn tên ấy nữa
Làm sao ngươi buồn nổi điều chi!
Sài-gòn, 1964

Thảo luận cho bài: "Buồn điều chi"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả