Buông đi

Tác giả:

Cứ cố níu tay nhau đi dài thêm một chặng đường, dù biết rằng đích đến chỉ riêng mình nghỉ mệt, da diết giữ níu con tim đã không hơn 1 lần xao xuyến – với một người, trong cuộc đời. Có tàn nhẫn quá không? 

***

Tình mà người đã buông tay khác gì đâu con đò trên dòng sông, đã buông mái thả trôi hoài theo con nước, thì chờ mong thuyền kia bơi trở ngược. Hỏi rằng có quá lắm rồi những Viễn Vông?

Giữ một hình bóng mà Thời Gian cứ gào lên “họ-đã-là-người-dưng”, níu một bàn tay mà biết rằng bàn tay kia sinh ra đã chọn tay mình trơn tuột. Liệu rằng Hạnh Phúc có chịu cam tâm?

Thế nên, buông đi… !

buong-di

Buông đi là tha thứ cho thương yêu, tha thứ hết cả trong con tim những lỗi lầm. Để ta biết “à hóa ra Tình cũng là loài gấu bắc cực cứ muốn dùng dằng để ngủ Đông”, mà có ngờ đâu Xuân đã qua hết rồi, mấy bận.

Buông đi, để cho những nước mắt đã rơi kia cũng phải cười vui khi ngoái lại một lần nhìn hạnh phúc của chủ nhân, để nó biết mình đã rửa sạch những lỡ lầm, cho phận vui an ủi mình đứng lại.

Buông đi, ở phía trước kia chẳng biết ai làm mình vui, nhưng ai cũng mang trong mình chữ Đợi. Và bởi những yêu thương sinh ra đã chọn ta làm kẻ ngoài tầm với thì đừng để hụt chân mình vào giữa hố sâu.

Buông đi, khi người ta đã chọn bước về phía không nhau. Thử hỏi, sao không cảm ơn người đã một lần bước đến, cầm tay ta đi qua những tháng ngày “mới tập tễnh bước yêu”. Dù sau cảm ơn là muôn vạn điều, chẳng gì riêng mình ta muốn hỏi, “để nỗi Buồn cũng cười vui, thì phải làm sao”?

Buông đi, vì Ảo Tưởng là kẻ biết dấu mình sau những lời nói dối giống nhau. Vì Hẹn Uớc có đôi khi như người đàn ông xiêu mình bước vội, sau những lần lầm lỡ cuộc say.

Buông đi, bàn tay sinh ra vốn dĩ cần được nắm lấy bởi một bàn tay khác. Chứ không phải là đan vào nhau để xiết níu những Cô Đơn, như thế, có chịu hiểu không?

Cù Lú

Thảo luận cho bài: "Buông đi"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả