Câu chuyện từ một cuốn nhật kí chưa kịp đốt

Tác giả:

Audio – Thật kì lạ, thói quen của Minh là viết nhật kí rồi đốt đi ngay khi vừa viết đến trang cuối cùng. 

***

Ngày…tháng…năm…

Con xin lỗi! Con đã hỗn với mẹ. Khi mẹ hỏi con sao không đi học thêm, con đã trợn mắt lên nhìn và buông một câu thật quá đáng “Chuyện của tôi không cần bà lo”.

Nhìn mẹ cúi mặt bước vào nhà trong mà tim con như nghẹn lại. Con biết, mẹ đang rất đau khổ vì một đứa con hư như con. Nhưng tim con cũng đau lắm. Thế nhưng, con không thể làm gì khác. Con không muốn mẹ phải đau khổ nhiều vì con.

Ba năm trước, khi bố mẹ con li hôn và bố cưới mẹ về. Con đã rất hận mẹ, hận mẹ vì cn nghĩ mẹ chính là thủ phạm khiến cái gia đình mà con luôn hãnh diện với bạn bè kia tan vỡ. Vì mẹ mà con không được sống trong vòng tay yêu thương, chăm sóc của mẹ con nữa.

Dù mẹ chăm sóc con không khác gì con ruột nhưng con lại luôn trốn tránh tình cảm đó. Vậy nhưng, con cũng không phải là một đứa trẻ không biết phải trái. Con tự nhận thấy rằng con đã thân thiết với mẹ hơn nhất là khi mẹ vì con mà bị người khác mắng.

Thế nhưng, chính cái thời gian mà con định gọi mẹ là MẸ thì con lại không thể. Con xin lỗi.

1

Ngày… tháng…năm…

Lại một đêm không ngủ được. Những cơn đau ập đến khiến con như muốn khóc. Con muốn khóc lắm nhưng con sẽ không khóc. Con không muốn mẹ nghe thấy tiếng khóc của con. Con là một đứa con gái dũng cảm mà phải không mẹ. Con sẽ cố chịu đựng, nó chỉ đau về thể xác thôi mẹ nhỉ? Chứ con vẫn luôn hạnh phúc vì những tình cảm mẹ dành cho con.

Ra ngồi ban công và hít khí trời. Con cảm thấy nỗi đau đã vơi đi rất nhiều. Khung cảnh về đêm thật yên tĩnh mẹ ạ. Ánh sáng duy nhất xung quanh con chỉ là ngọn đèn đường chiếu qua những tán cây tạo thành muôn vàn hạt sáng nhỏ in lên mọi thứ. Những con gió thoảng qua đem theo cái vị rất riêng của cây cối từ cái vườn mà mẹ đã đứng về phía con không cho bố biến nó thành cái cửa hàng.

Nếu như mẹ là thiên nhiên thì con sẽ là một phần của nó. Có thể là cơn gió để dù bay đi đâu con vẫn trong lòng mẹ và mãi tồn tại bên mẹ mà thôi. Ngày…tháng…năm…. Mẹ biết không! Hôm nay khi đi học, lũ bạn đã bảo mẹ ghẻ con chồng không bao giờ tình cảm được. Con đã đứng ngay dậy mà phản bác lại cái ý kiến bảo thủ kia. Con đã nói là tình yêu thì đâu phân biệt mối quan hệ giữa hai người mẹ nhỉ. Và rồi, chúng nó lôi mẹ và con ra làm cái đề tài bàn tán. Lúc đó, con chỉ muốn đánh tụi nó một trận nhưng rồi con không nhìn thấy gì nữa.

Tỉnh dậy, con thấy mình nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng. Bố và mẹ ngồi cạnh con, mẹ đang cầm tay con và khóc. Như bừng tỉnh, con phải giật tay con lại và nhìn mẹ bằng ánh mắt thù hằn. Con xin lỗi, con không thể làm khác. Nhanh chóng, con xin được về nhà bằng được dù cho con rất mật.

101004173726-203-937

Ngày…tháng…năm…

Mẹ mang cho con một bát cháo mà con biết rằng mẹ đã phải thức dậy từ rất sớm để nấu. Con biết chứ, con thức dậy cũng sớm vì những cơn đau không để cho con được yên. Con muốn được mẹ ở bên, năm tay con và ôm con vào lòng. Đã lâu lắm rồi con không được ai ôm vào lòng cả. Cái cảm giác yên bình, ấm áp và hạnh phúc lắm.

Thảo luận cho bài: "Câu chuyện từ một cuốn nhật kí chưa kịp đốt"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả