Chào ông Tào!

Tác giả:

Trương Tiểu Ất gần đây mới tìm được cô bạn gái, tên là Đinh Đinh, rất xinh đẹp, thích lắm không rời, thề với cô ta rằng: “Từ nay về sau, em nói gì thì anh sẽ làm nấy, dám trèo lên núi đao, xuống biển lửa, chỉ cần em vui là được”.

Đinh Đinh nghiêng đầu hỏi: “Thật chứ? Nói lời phải giữ lấy lời đấy”.

Trương Tiểu Ất vỗ ngực: “Tất nhiên là thật. Nói mà không giữ lời thì là con chó con. Em lúc nào cũng có thể thử thách được”.

Đinh Đinh bảo. “Thế thì được. Nhưng anh cứ yên tâm, không phải trèo núi đao, lội biển lửa đâu”. Hôm đó, hai người cười đùa suốt trên đường đi đến rạp chiếu phim.

Truyenngan12

Phim bắt đầu, đèn trong rạp tắt ngấm, dưới luồng ánh sáng đèn chiếu, ngồi ở dãy trước mặt hai người là một vị đầu hói. Đinh Đinh đột nhiên bảo Trương Tiểu Ất: “Anh đã hứa em bảo gì sẽ làm nấy, vậy anh hãy tát cho người hói đầu kia một cái đi”.

Trương Tiểu Ất hơi hoảng, do dự: “Trò đùa này hơi quá đáng”. Đinh Đinh dẩu môi: “Em hiểu được thế nào là nói lời phải giữ lời của anh rồi”. Trương Tiểu Ất cuống lên, vung tay ra tát một cái vào mặt người hói kia.

Ông ta giật mình, quay hẳn đầu lại. Trong bóng tối, không nhìn rõ vẻ tức giận nhưng có thể cảm nhận được sự giận dữ sôi sục của ông ta.Trương Tiểu Ất chào rất thân thiết: “Chào lão Tào, ông cũng đi xem phim à?”. “Anh nhận nhầm người rồi”. Trương Tiểu Ất liền vội vã: “Xin thứ lỗi. Xin thứ lỗi”. Thế là ông ta quay lại xem tiếp phim. Một trậm rắc rối suýt xảy ra, cuối cùng tránh được. Trương Tiểu Ất đá vào chân Đinh Đinh, cô nàng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ vừa ý!

Trương Tiểu Ất cho rằng đã qua thử thách, rất yên tâm xem tiếp. Không ngờ trước khi hết phim, Đinh Đinh lại bảo: “Anh có dám tát cho ông ấy cái nữa không?”. Trương Tiểu Ất nói: “Như vậy sao được. Vừa mới…”.

Đinh Đinh cắt lời luôn: “Không tát thì thôi, việc gì phải khó dễ, em biết cái đức này của anh rồi”. Trương Tiểu Ất cắn răng, cố chống chế: “Em nhìn người quá nhỏ đấy”. Nói rồi tát luôn ông kia cái nữa. Ông ta lần này tức giận đến mức nào thì ai cũng có thể tưởng tượng ra, đứng phắt dậy, vồ lấy Trương Tiểu Ất.

Chàng si tình không vội vã, giơ tay cản ông ta, bằng vẻ mặt lẫn giọng nói đầy nghi ngờ nói: “Sao mà ông không là lão Tào được nhỉ? Ông hãy nhận là lão Tào ở văn phòng trước mặt tôi đi! Sợ cái gì mà không dám nhận nào?”.

“Ai không nhận?”. Ông hói nén tiếng gầm trong họng, hổn hển: “Thằng oắt chống mắt mà nhìn tao đây, cuối cùng có phải là lão Tào của mày không?”. Trương Tiểu Ất giả vờ qua ánh đèn của màn ảnh chăm chú nhìn hồi lâu, sau đó quay về phía ông hỏi phân trần: “Giống thật, giống thật. Thật là kỳ lạ”. Ông hói xì một tiếng rồi lại bỏ qua.

Phim hết, Trương Tiểu Ất nhẹ cả người, phổng mũi bảo Đinh Đinh: “Thế nào? Em đã tin anh rồi chứ?”. Không ngờ cô nàng lại nói: “Vội gì, đã hết đâu, anh có thể tát cho ông ấy cái nữa không?”.

Lúc đó đang là ở bên ngoài rạp, đèn đóm sáng trưng, ngài hói kia đang đứng trên bậc thềm phía dưới họ, và cái đầu như càng hói hơn, bóng lộn lên. Mặt Trương Tiểu Ất thuỗn ra như quả mướp đắng, ấp úng: “Em, đây là định mệnh của anh sao?”.

Đình Đình nhìn vẻ đáng thương ấy, lạnh lùng bỏ đi. Trương Tiểu Ất vội kéo lại: “Đừng đi. Anh nghe lời em”. Nói rồi đi đến trước mặt vị hói bất hạnh kia tát cho cái thứ ba.

Thảo luận cho bài: "Chào ông Tào!"