Cho mình quá giang một đoạn!

Tác giả:

Có khi nào con tim bạn muốn như vậy nhưng bỗng dưng lại hành động trái ngược với con tim. Hoặc có đôi khi cái miệng của bạn lại thốt lên những lời phản bội trái tim của mình?

***

cho-minh-qua-giang-mot-doan

Lên cấp 2, tôi phải đi học ở một trường chuyên khá xa nhà và việc đi học phải trải qua những chuyến đạp xe vô cùng gian khổ. Những ngày ngược gió, tôi oằn mình trên chiếc xe đạp cũ của mình và đạp hàng mấy cây số mới đến trường. Tuy vậy, tôi vẫn hiếm khi đi học trễ bởi mẹ luôn nhắc nhở dặn dò tôi tập thói quen đi học trước giờ vào lớp khoảng 30 phút. Và đi học đều phải mặc áo khoác và mang khẩu trang, mủ nón khá kĩ càng mới được ra khỏi nhà nên da dẻ trắng trẻo xinh trai hẳn. Mấy bà hàng xóm bạn mẹ tôi qua nhà hay khen ” thằng Nam xinh trai nhỉ” hay “hồi nhỏ nó đẹp giống diễn viên đóng Tần Hán trong phim vậy”. Mỗi lần như vậy tôi đều quẹt mũi tự tin mà vênh bản mặt ra đắc ý.

Năm ấy tôi học lớp 8, cái tuổi mà trai gái đang dậy thì nên những cảm xúc cứ lẫn lộn lứa đôi. Nhìn các bạn gái thay đổi nên cái bản lĩnh thằng con trai cũng muốn thay đổi, con tim biết rung động trước những bóng hình tha thướt tuổi mới lớn. Trong lớp có nhỏ Nhật Linh rất dễ thương, học giỏi, hòa đồng với mọi người chỉ có một yếu điểm nho nhỏ là cô nàng hơi mập tí, chỉ một tí thôi. Tuy vậy điều đó cũng không làm giảm sức hút của nhỏ với bọn con trai chúng tôi và những lời chọc ghẹo không có ác ý đều mang một ý đồ muốn làm quen thân với Nhật Linh. Nhật Linh vừa vào lớp, thằng Vinh lại mở màng cho trò trêu chọc nhỏ:

– Heo mủm mĩm, sao hôm nay đi học sớm vậy?

 – Kệ tui, mẹ tui nói như vầy không mập mà tròn tròn dễ thương.

– Dễ nướng à? Hay dễ quay, dễ luộc – Thế là cả bọn cùng cười ầm lên

– Xì, không thèm nói nữa – Thế là Nhật Linh bỏ đi

Hồi đó chúng tôi làm gì có suy nghĩ sâu xa Nhật Linh sẽ nghĩ gì sau những lời nói đùa ấy. Chỉ biết như thế sẽ có cơ hội được nói chuyện với nhỏ mà chẳng thấy ngại ngùng gì cả, còn được nhìn thấy vẻ mặt ửng hồng vì thẹn hay giận dỗi của Nhật Linh nữa nên bắt chước nhau trêu chọc. Tôi chơi thân với thằng Liêm, mà thằng này lại là anh họ gì đó của Nhật Linh nên tôi càng dễ có cơ hội làm thân với nhỏ hơn. Mấy lần ra căn tin hay chơi đá cầu giữa giờ tôi đều được theo chân thằng Liêm để gia nhập nhóm của Linh. Tôi khi ấy không biết Linh có để ý đến mình hay không vì lúc đầu chẳng có ai nói chuyện với ai, thỉnh thoảng liếc trộm nhau mà thôi.

Hôm thứ hai, đáng lẽ tôi phải đi sớm trực nhật nhưng thế nào xe đạp lại hư giữa đường nên đến muộn. Nhiệm vụ là phải lau bảng rồi ôm chồng ghế nhựa nhỏ của lớp ra sân chào cơ bởi quét lớp đã giao thằng Vinh lo. Tôi vừa đi nhúng ướt khăn lau bảng xong thì có tiếng trống báo các lớp chuẩn bị ra sân chào cờ. Tay chân lóng ngóng cứ thế cuống cuồng đem khăn chạy vào lớp sợ lau bảng xong mà đem ghế ra chào cờ muộn sẽ bị cô trách phạt ảnh hưởng thi đua của lớp. Vừa vào lớp tôi bỗng nhận ra một bóng dáng quen thuộc đứng trên bục giảng như đang đợi ai đó, cô bé có mái tóc dài ngang vai được cột bổng lên toát lên gương mặt tròn vành đầy đặn. Đôi mắt to tròn nhìn tôi lộ vẻ lo lắng, ngập ngừng nói:

Thảo luận cho bài: "Cho mình quá giang một đoạn!"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả