Chú tôi

Tác giả:

Vâng! Đó là chú tôi…em ruột của bố! Trông bố và chú có nhiều nét giống nhau mà ko chỉ riêng bố và chú hai cô cũng thế có nhiều nét khắc khổ, lầm lũi hiện rõ trên nét mặt và vóc dáng! Nhưng có lẽ chú khổ hơn bố tôi nhiều.

***

Là con thứ nhưng chú vất vả bươn trải từ nhỏ lại lấy vợ sớm nên trông chú già hơn trước tuổi. Lúc chú lấy vợ bố tôi vẫn đi bộ đội chưa về, mãi sau này bố về lấy mẹ tôi rồi hạ sinh 3 cô con gái đó là chị em tôi thì bố tôi khổ tâm nhiều lắm vì bố tôi là trưởng nam mà! Thực ra bố tôi cũng không phải là trưởng nam theo đúng nghĩa, nhà tôi còn 1 bác cả nữa nhưng bác đã hi sinh ngoài chiến trường, ký ức tôi nhớ về bác là qua lời bà nội kể, bà tôi bị lẫn nhưng mỗi khi nhớ về bác bà thường ôm mặt khóc vì thương con, lúc đó tôi chưa biết gì nên mỗi khi thấy cảnh đó tôi chỉ biết lặng im đứng nhìn mà chẳng biết làm cách nào cho bà vơi bớt nỗi đau.

chu-toi

Và thế rồi bố tôi nhận trọng trách trưởng nam, nhiều áp lực gia đình đè nặng lên vai khiến bố tôi cũng khổ tâm nhiều lắm. Nhưng khoan nói về bố, bố tôi khổ nhưng chú tôi thì khổ hơn bố nhiều! Chú cũng sinh 3 cô con gái. Cuộc sống ngày xưa khổ cực nhọc nhằn, bố chú và các cô phải đi làm thuê lấy tiền công về nuôi gia đình. Ký ức tôi vẫn còn nhớ như in những ngày làm thuê bố và chú thồ thuê cho người ta những xe đất, xe đá hay xe gạch trên những con đường làng gồ ghề xa ngút ngàn. Những giọt mồ hôi lăn dài trên gò má chai sạm của chú vì sương gió cuộc đời mà có lẽ bây giờ tôi mới cảm nhận được hết cái vị mặn chát khổ đau mà chú đã trải qua.

Đất của ông bà dành cho bố và chú nhưng chú lại nhường cho người cô đơn thân. Thế rồi chú mua đất xây nhà ra chỗ khác một thời gian cs khó khăn gd chú lại chuyển ra chỗ khác định cư. Chú là người ít nói có vẻ lạnh lùng sống nội tâm nhưng giúp đỡ ai là hết lòng. Ở đâu có công có việc là chú lăn xả vào hộ hành ko mảy may suy nghĩ. Chú là người sống tình cảm nhưng chẳng bao giờ chú nói ra, cuộc đời chú vất vả nhưng có bao giờ thấy chú than phiền. Nhiều lần bố và chú có cãi nhau và còn bé những lúc đó tôi thường oán trách chú nhưng càng lớn tôi càng hiểu chú thương bố tôi lắm! Sau này tôi mới biết chú rất hay tủi thân khi nhìn cuộc sống của anh em nghèo khổ, bị người ta rẻ mạt, xem thường.

Mỗi khi uống rượu chú thường hay khóc mà thường khi con trai khóc rất khổ tâm nhất là khi nhìn cái vóc dáng lam lũ của chú. Tôi cũng đã nhìn thấy bố tôi khóc đó là lần duy nhất khi đưa bà nội vào linh cữu. Và tôi nhận ra cuộc đời bố và chú cũng chẳng khác chi nhau vất vả trăm đường. Thím tôi – vợ chú có chứng bệnh đau đầu, nhiều lần vì đau đầu quá thím khóc và cứ đập đầu vào tường nghe nói do ngày xưa thím đi làm thuê hay mang vác các thứ nặng bằng cách đội lên đầu nên bây giờ di chứng. Tôi nhớ có lần chiều 30 tết bố mẹ tôi cùng các cô chú đều ở trạm xã chăm thím. Và thế rồi mọi trọng trách, mọi công việc nặng nhọc lại đổ lên vai chú, cuộc sống càng lầm lũi, khó khăn đúng như các cụ đã nói “Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí” tôi tự thấy câu này đúng với hoàn cảnh chú tôi mà không chỉ với chú tôi đâu mà với cả số phận bố và các cô tôi nữa.

Thảo luận cho bài: "Chú tôi"