Cô dâu tuổi 18

Tác giả:

“Tháng 5, ánh nắng sớm len lỏi khắp ngóc ngách căn phòng. Kéo tấm rèm cửa nhìn mọi thứ xung quanh, cô vẫn chưa hình dung được đây là cuộc sống hiện tại của mình.”

***

21 tuổi – ở cái tuổi còn khá trẻ và đẹp đối với một người con gái cô trải qua một cuộc hôn nhân và làm mẹ của thiên thần hai tuổi – Bảo Vy.

co-dau-tuoi-18

Cô dưới cái nhìn của mọi người là một cô gái ngoan ngoãn, hiền lành và giỏi giang. Lớn lên trong khá giả với sự yêu thương, đùm bọc của đại gia đình gồm ba thế hệ nhưng có đôi phần nghiêm khắc. Cũng chính vì sự nghiêm khắc đó mà cuộc đời cô rẽ lối khác khi kết hôn ở tuổi 18.

Anh hơn cô mười tuổi, ngày cô mười tám anh hai tám. Nội anh và nội cô là bạn bè thân thiết cùng tham gia chiến đấu trong thời chiến. Và cái kết của sự thân thiết đó là cuộc hôn nhân giữa cô và anh.

Ngày nội goi cô vào nói quyết định đó cô như chết lặng. Nội bảo cô kết hôn ở cái tuổi mà cô còn chửa biết yêu. Cô chẳng biết gì về anh ngoài khuôn mặt bảnh trai và thành công trong sự nghiệp. Cô thấy lạ lùng khi không phải quan niệm “Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” mà là “Ông bà đặt đâu cháu ngồi đó” lại diễn ra trong gia đình cô. Cô nức nở chối bỏ trách nhiệm, cầu xin nội.

– Tại sao không phải hai chị mà lại là con hả nội?

– Hai chị con có gia đình rồi còn gì. Với lại ngày đó thằng Dũng nó chưa đủ lớn để kết hôn, nó còn sự nghiệp mà con.

– Thế con thì sao? Con đã lớn đâu.

– Con là phận gái khác. Không nói nhiều, nội nói rồi, giờ chỉ còn mình con con không đồng ý thì nội còn mặt mũi nào nhìn nội thằng Dũng nữa.

Giọng nội vừa đanh vừa tha thiết khiến cô im lặng không nói được gì, cô không muốn nội giận, nội buồn nhưng không có nghĩa cô bắt mình phải gắn bó với anh – với người mà cô không hề thân thiết.

Thiệp hồng đã định, ngày cô lên xe hoa bạn bè hai người đến chúc mừng, ai cũng bảo cô may mắn và hạnh phúc khi có được anh. Nhưng chỉ có cô và anh mới hiểu “hạnh phúc” thực sự của cuộc hôn nhân này – một cuộc hôn nhân không tình yêu.

***

Cô vào đại học, anh tiếp tục công việc kinh doanh của mình. Hai người dọn đến căn hộ do gia đình nội – ngoại mua ở Hà Nội. Hằng ngày cô đến trường, anh đến công ty chỉ có tối đến mới gặp nhau, mà có khi vì công việc anh cũng chẳng buồn về. Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua vô vị như thế. Cô cảm thấy sự cô đơn trong căn nhà rộng đó. Từ ngày có anh cô trở nên ít bạn bè, ít giao lưu cũng không có những buổi Cafe hay gặp mặt. Công việc của cô là lên lớp và nội trợ, lo bữa sáng và chuẩn bị quần áo cho anh đi làm… Bởi mỗi hành động, việc làm của cô đều ảnh hưởng đến “danh dự gia đình” như lời nội nói. Cứ thế cô hoàn thành nhiệm vụ của mình không một lời kêu than, nhưng cái cô không chịu được đó là nỗi cô đơn dày vò và sự hờ hững của anh.

Vợ chồng nhưng có khi cả ngày cô với anh chẳng nói chuyện với nhau một câu. Chung một nhà nhưng dường như hai người với hai cuộc sống khác. Cô hiểu cảm giác của anh khi phải gắn bó cuộc đời mình với một người mà anh không hề có tình cảm, anh ấm ức nhưng phải chịu đựng – cô biết, vì thế lúc nào trong suy nghĩ cô cũng muốn chăm lo cho anh, bù đắp những thiệt thòi mà anh gánh chịu, chưa một lần cô dám lớn tiếng hay cãi lời anh, nhưng bù lại anh có hiểu cho cảm giác của cô. Lấy anh ở tuổi mà cô còn chưa đủ lớn, bạn bè cùng trang lứa thì được tự do bay nhảy còn cô, cô phải sống cuộc sống của riêng mình – cuộc sống mà cô không có quyền lựa chọn. Anh cứ miệt mài với công việc, cô không trách nhưng anh bỏ mặc cô trong căn nhà lạnh lẽo. Những ngày anh đi làm xa không nói nhưng bình thường anh luôn để cô phải chờ đợi trong nỗi lo sợ. Không về ăn cơm anh cũng ít khi báo trước, cứ để cô chờ – chờ với ánh điện sáng của căn phòng không dám tắt ngủ vì cô sợ một mình trong bóng tối. Cô vốn đã ít nói, từ ngày có anh cô có câm lặng cũng chẳng sao, cô thấy lòng chua xót.

Thảo luận cho bài: "Cô dâu tuổi 18"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả