Cô Hàng Cà-Phê

Tác giả:

Lời 1:

Ở chợ Dầu (1) có hàng cà-phê,
Có một cô nàng be bé xinh xinh.
Cô hay cười hồn xuân phơi-phới,
Cứ xem dáng ngươì mới chừng đôi mươi.

Làn thu ba cô liếc nghiêng thành,
Mùi hương lan thơm ngát vương bên mình.
Làm say mê bao gã thiếu-niên đa tình,
Mấy anh nho nhỏ thường hay đến ngồi cười với cô.

Lơ thơ tơ liễu buông mành,
Cho hay cái sắc khuynh thành,
Làm cho nhiều chàng chết mê mệt.
Đi đâu cũng ghé qua hàng,
Mong trông thấy bóng cô nàng,
Thì trong lòng chàng mới yên.

Hôm nao dưới bóng ánh trăng mờ,
Tôi mơ ngắm cánh tay ngà
Nhẹ nâng ly trà ướp sen ngạt ngào,
Trông cô dón dén ra vào,
Đôi môi thắm cánh hoa đào,
Lòng tôi rạt rào muốn xiêu.

Lời 2:

Một chàng trai dáng người hiên ngang,
Đến tự phương nào trong gió đông sang.
Khách bên đường vì cô lưu-luyến,
Đã bao tháng trường ước được nên duyên.
Chàng yêu cô vô bến vô bờ,
Mà sao cô cô vẫn cứ hững hờ.
Buồn cho anh yêu quá hóa như điên rồ,
Chiếc thân bơ phờ dường như muốn chờ một kiếp ma.

Vô duyên cái túi không tiền,
Anh mua chuốc lấy ưu phiền,
Rồi đến một ngày ốm la-liệt.
Không sao lê bước đến hàng,
Anh mong bóng dáng cô nàng,
Hiện đến dịu dàng với anh.

Thương thấy lữ khách bên đường,
Cô mang thuốc đến cho chàng,
Ngờ đâu con người trước bao hiên-ngang,
Lim-dim khóe mắt hoe vàng,
Anh đi sắp đến thiên-đàng,
Vừa lúc cô hàng biết yêu.

Giờ đây đã mấy năm qua,
Có lúc mơ về đường xa,
Tôi nhớ những đêm trăng tà,
Cô hàng với bàn tay ngà.

Thảo luận cho bài: "Cô Hàng Cà-Phê"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả