Có mất đi đâu…

Tác giả:

Đã từ lâu, tôi không còn tắt điện thoại nữa.

***

Năm thứ 3 Đại học, tôi quen nó qua hội đồng hương của trường.

Tôi – một kẻ nhàm chán và đơn điệu, không biết làm gì khác ngoài việc ngày ngày lên trường rồi sau đó về nhà vùi đầu vào máy tính hoặc mấy cuốn truyện dày cộp.

Nó – một kẻ sôi nổi và phá phách, không biết làm gì khác ngoài việc bỏ học và lượn lờ.

 Tôi với nó, không thân thiết cũng chẳng xa lạ. Tôi với nó, không đồng điệu cũng không lạc nhịp.

co-mat-di-dau

Lần nào gặp tôi, nó cũng nhìn từ đầu xuống chân rồi phán một câu: Nhìn mày như cụ già, tuột hết cả cảm xúc ăn chơi của tao.

Lần nào gặp nó, tôi cũng nhìn từ chân lên đầu rồi phán một câu: Còn mày như con vẹt.

Nó ham chơi, nhưng nó không yêu đời. Tôi không ham chơi, nhưng tôi không chán đời. Có lần, ngồi ở quán trà đá ven đường, nó vừa cắn hướng dương tanh tách vừa hỏi tôi:

– Nếu chết, mày nghĩ sẽ chết thế nào?

– Chưa bao giờ nghĩ, việc quái gì phải nghĩ.

– Thì bây giờ nghĩ – nó chống cằm nhìn tôi chờ đợi câu trả lời. Nó là thế, nếu nó đặt ra câu hỏi thì không ai được phép trốn tránh câu trả lời.

– Ngủ, chết trong lúc ngủ. Tao nghe các cụ bảo thế là sướng nhất.

Nó bật cười nhìn tôi:

– Mày đúng là đứa lười toàn tập. Thế nếu sống, mày sẽ sống như thế nào?

– Tao vẫn đang sống mà.

– Không, mày chỉ chưa chết thôi. Sống như mày chán lắm – nó lắc đầu nhìn tôi ngao ngán và thương cảm như thể tôi là kẻ đang mang căn bệnh nan y chờ ngày khai tử vậy.

Đến lượt tôi bật cười:

– Sống như mày thì không chán chắc.

Lần này, cả hai đứa đều cười.

Một tuần sau, tôi mới gặp lại nó. Nhìn thấy tôi, nó toe toét:

– Hôm trước tao thử uống thuốc ngủ.

– Làm gì? – tôi trợn tròn mắt hỏi

– Mày hỏi ngu thế. Để ngủ chứ làm gì – nó nhìn tôi như vật thể lạ.

– Ngủ luôn hay ngủ có thời hạn? – tôi vẫn ngây ngô hỏi nó.

– Định ngủ luôn – nó cười.

– Thế sao còn đứng đây? – lần này đến lượt tôi cười. Nó chợt hiểu ra nó bị tôi cho vào tròng từ nãy tới giờ.

– Mày đúng là đồ bạn đểu.

– Lâu lắm mới khen nhau được một câu – tôi nhìn nó hầm hầm cái mặt mà cố nín để không bật cười ha hả ngay giữa sân trường.

Tôi và nó, không yêu cũng không ghét, không nhớ cũng không quên. Tôi và nó, có tuần gặp vài lần, có khi vài tháng không thấy mặt. Không nắm chặt, cũng không từ bỏ. Thích thì đến, chán thì đi, thích lại đến. Những câu chuyện không cần đầu, cũng không có cuối.

Chiều chủ nhật, lang thang vào một ngôi chùa.

– Ê, mày không cúng vái cầu khẩn gì à?

– Một ngày có cả triệu người xin với cầu, đức Phật nào mà phê duyệt cho nổi.

– Đồ vô thần vô thánh – nó vẫn thường nói tôi như thế. Nó bảo:

– Người như mày chẳng có lấy một chỗ dù là mơ hồ nhất để đặt niềm tin, chán chết.

– Uh, thế tao hỏi mày, ai cũng đến đây xin tiền tài hay sức khỏe, hạnh phúc cả. Nếu ai đức Phật cũng cho thì bây giờ đã chẳng còn ai phải đến cầu xin nữa, phải không?

– Thì ít ra mày cũng phải hỏi thăm Ngài có khỏe không chứ – nó nhìn tôi, ánh mắt có chút bối rối.

– Thế mày có thực sự muốn biết câu trả lời không? – tôi nhìn thẳng vào mắt nó.

Thảo luận cho bài: "Có mất đi đâu…"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả