Công chúa mười lăm

Tác giả:

Xa tặng YSA

Công Chúa Mười Lăm, nàng ở đâu?
Tìm nàng, thôi đã nát Âu châu
Ba Lê, Nhã Điển hay La Mã
Đâu cũng rêu in lệnh Miễn Chầu

Sân chầu lẻ cặp, những vần thơ
Giạt tới Sông Xanh lạnh ngắt bờ
Nét vẽ bay lên sườn Núi Trắng
Đâu rừng Thi Hoạ thuở ban sơ?

Ta mỏi đi hoang chín kiếp dài
Áo thêu rồng phượng rách chông gai
Nhớ năm xưa đến khu Rừng Cấm
Lục địa già nua bỗng đẹp trai

Kiếp thứ mười nên bước đã chồn
Ta gieo mình xuống thảm hoàng hôn
Ngủ chung giấc ngủ nàng Công Chúa
Mơ tuổi Mười Lăm biếc lại hồn

Nàng say sưa ngủ dưới trời sao
Chợt gọi tên ta giọng ngọt ngào:
“Anh nhích gần coi em vẽ bóng
Cho Thơ là một với Chiêm bao!”

Đê mê nhịp thở phút huyền ngưng
Đôi lứa chìm sâu đáy Tượng trưng
Ta nhủ: “Kìa em! Thơ mở lối
Còn sâu hơn cả trái tim Rừng!”

Đêm cũng đêm sâu nhịp với Tình
Nhưng đêm nào chẳng có bình minh
Ta hôn mười ngón tay vừa nở
Rồi bước đi hoang lại một mình

Tưởng đâu Rừng Cấm mãi thâm u
Nàng chẳng bao giờ mở sóng thu
Vì chẳng bao giờ ta cất tiếng
Gọi cho nàng tỉnh giấc ôn nhu

Năm năm trở bước một lần thôi
Hoàng-tử-không-nhà lại có ngôi
Giấc ngủ bên nàng, đêm tái tạo
Thơ ngâm truyền lửa đoá hoa môi

Ai hay một sớm tự non Sầu
Ngập gió bay ra lệnh Miễn Chầu
Cánh quạ nối hàng, đen khủng khiếp:
Tin nàng Công Chúa bỏ rừng sâu

Hôm trước, loài kim hiện ngọc ngà
Hoá trang làm một chiếc thiên nga
Xé mây Bạch Lĩnh… Ôi, Người Đẹp
Trút lại tàn y: Lục-địa-già!

Biển Bắc trời Âu hết đẹp trai
Nhoà tranh Siêu thực bóng trang đài
Thơ Trừu tượng cũng nhoà linh giác
Hồn chẳng đong đầy cặp mắt nai

Ngơ ngác rừng xưa đá chập chừng
Nơi nào Cửa Khuyết hỡi Mê cung?
Nàng đi mang cả hồn Thi Hoạ
Trời biển nằm trơ mấy mảnh khung

Ta biết nàng đi chẳng một về
Tìm ai Nhã Điển với Ba Lê?
Mấy phen La Mã ghì vân thạch
Tượng ngủ không bay gợn tóc thề?

Hỡi ơi, Công Chúa vượt trùng dương
Đất mới hoa dâng khắp ngả đường!
Sáng rực nơi nào đôi mắt biếc
Là nơi ấy mở một triều Vương

Hoà Lan Đan Mạch nắng vàng thu
Đôi bạn tình xưa phút mộng du
Hài gấm chỉ còn ta nhận dấu
Chừ, xuân ngăn ngắt tím sa mù

Ngẩng nhìn: Sông Bạc chẳng mưa tuôn
Châu Á khuya nay đọng khối buồn
Thăm thẳm mấy phương lòng rạn vỡ
Sao trời nhân lệ một thành muôn

Hoảng hốt ta ôm chặt bóng kiều
Đầy tay sương khói nặng bao nhiêu?
Phải chăng, kìa góc rừng Thi Hoạ
Vẳng tiếng chim xanh gọi Thiết Triều!

Hai mươi mốt tuổi nét xuân đằm
Nàng bỏ trời Âu tuyệt bóng tăm
Trải đúng hai mùa sen Tịnh Đế
Hồi loan, Công Chúa lại Mười Lăm?

Vào giấc cô miên, nàng hãy nghe:
Còn đây nửa vạt áo rồng che
Ta lên đường gấp cùng tia nắng
Cho kịp dâng nàng một xác ve

Nàng ôi, Nàng ôi, Ta mơ chăng?
Biển Đông biển Tây đều biển băng
Thôi rồi..! Ta không còn dám nghĩ
Tiếng ấy chim trời hay cá săng

Nhưng từ tăm cá bóng chim mờ
Kỷ niệm tung hoành nát gối mơ
Hoàng tử phiêu bồng thân nhẹ bấc
Vào săng càng thấy chỉ là Thơ

Một gửi xương da vách huyệt mềm
Thịt hao mòn, có Đất cho thêm
Cả thân, tâm, lại đầy phong độ
Ta sẽ hồi sinh đúng nửa đêm

Kiếp thứ mười hay mười một ư?
Cần chi! Rồng phượng áo chưa hư!
Sông Xanh núi Trắng rừng Thi Hoạ
Ta đến phen này kết thảo lư

Và ta nằm xuống thảm bình minh
Ngủ giấc sâu hơn biển Thái Bình
Công Chúa Mười Lăm về cạnh đó
Thay ngôi Chủ Khách… lại càng xinh

Nửa giấc nàng say hé cặp môi:
“Nhớ nhau hẳn cũng Thơ xong rồi!
Trước kia vẽ bóng, hình quên vẽ
Hơi tiếng đều quên… hoá lạc đôi

Tiếng trời hơi đất vẹn trường canh
Nay đã về, qua nhịp thở anh
Tóc bạch kim này, em chỉ đợi
Gieo hương cho mộng ngát duyên lành”

Ta uống từng âm hưởng dị kỳ
Nhưng lòng nghe gợn sóng hồ nghi:
“Em ơi! Rừng Cấm vui đoàn tụ
Sao chẳng hề vang khúc hoạ mi?”

Ngọc vỡ, san hô trút suối cười:
“Anh lầm! Đây sắc nắng hồng tươi
Quê hương anh chứ!… Và, em biết
Anh vẫn là anh kiếp thứ mười”

Lầm Sinh với Tử, Á thành Âu?…
Mới rõ tình Thơ ý Vẽ sâu
Hơn cả trái tim rừng Biểu tượng
Bên kia thế giới nghĩa gì đâu!

Công Chúa Mười Lăm chẳng bỏ ngôi
Ra đi là để tới đây thôi?
Cùng ta xum họp muôn ngàn kiếp
Chỗ hết Thời gian, đích phản hồi?

Ta ngập ngừng toan hỏi lại nàng
Ngây thơ đã tiếp suối cười vang
Hồi thanh có hoạ mi chen khúc
Và cả trời xưa cặp Phượng hoàng

Câu hỏi lưng chừng, lớp sóng Yêu
Xô nghiêng về tận bến Lam kiều
Nhạc đâu huyền thoại mưa vàng đổ?
Lệnh Miễn Chầu hay lệnh Thiết Triều?

Nàng uốn mình tơ dưới áo lông:
“Sông Xanh nào có khác sông Hồng!
Núi Đen núi Trắng nguyên là một
Kiếp thứ mười sao chưa cảm thông?”

Cảm Thông? Hai chữ nhớ thương đầy
Thi Hoạ duyên nào gốc ở đây?…
Ta vội mở trang Tình Sử cũ
Ôi, màu vẽ Tuyết, ý thơ Mây!

Tình Sử ai ghi? Chuyện xứ nào?
Mộng vàng đôi lứa sẽ ra sao?
Tay nâng trang sách, ta nhìn xuống
Nàng chợt như tia nắng rụng vào

Thể nhập rồi, trang sách trắng ngà
Ôi, nàng!… Sắc giấy hiện màu da
Đường cong tuyệt bút dần thu nhỏ
Nằm gọn trong muôn nét kỷ hà

Chẳng chút hồ nghi, ta xé đôi
Trang minh hoạ ấy để về ngôi…
Vì Thơ đến lúc nguyên hình Mộng
Uy lực Không gian đã hết rồi

Nét vẽ cuồng dâng tóc bạch kim
Giòng thơ đập loạn tiếng con tim
Nàng ôi, Tình một phương không đáy
Ta phải làm ra đáy để tìm…

Quên hết ngôn từ, chữ với câu
Vần phai theo bóng, nét theo màu
Dư âm Thi Hoạ riêng còn chút:
Công Chúa Mười Lăm, nàng ở đâu?
Saigon, tháng Tư, 1967

Thảo luận cho bài: "Công chúa mười lăm"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả