Công Chúa nhỏ của tôi

Tác giả:

Lật từng trang sách, nước mắt tôi rơi lã chã không ngừng. Cảnh vật qua kính xe lửa chạy ngược về phía sau vội vã như kéo tuột tôi ra khỏi thực tại, từng nét chữ quen thuộc của em và từng bức ảnh kỷ niệm nhoà đi vây lấy tôi nhức nhối. Xa em thật rồi Công Chúa nhỏ của tôi…

***

Lần đầu tiên thấy em ba năm trước ở văn phòng ấn tượng về em là một cô gái dễ thương hiền lành và khá trầm tính. Hai chị em cứ dần dần thân nhau hơn từ khi được bố trí hai đứa ngồi chung một khoảng phòng với nhau, vô tình tạo cơ hội cho hai chị em thủ thỉ ríu rít suốt ngày.

cong-chua-nho-cua-toi

Những hôm buổi trưa hai chị em không bận gì cứ nắm tay nhau đi lang thang, đến gần hết giờ,lần nào cũng như lần nào hai chị em hấp tấp vừa chạy vừa cười. Giờ ăn trưa mà chẳng ăn bao giờ vì em vốn tiết kiệm và cũng ăn kiêng cho nên hay chuẩn bị từ nhà. Về lại văn phòng tôi ngồi lì một chỗ thở, hoặc tranh thủ làm việc này việc kia, lát sau là tự nhiên có đĩa đồ ăn đã được hâm nóng chuẩn bị sẵn sàng đẹp mắt, nhẹ nhàng rón rén em để cạnh rồi về bàn. Em chiều chuộng phục vụ tôi như là nghĩa vụ và chẳng bao giờ cằn nhằn hay nói tôi điều gì cả.

Một hôm đến văn phòng, tôi thấy mắt em sưng húp khuôn mặt thất thần, tôi ôm lấy em không nói gì. Một lúc sau từ từ buông em ra tôi nắm bàn tay nhỏ bé của em, bàn tay nhỏ xíu như tay trẻ con nhưng rất hay lạnh và xương xẩu, bàn tay mà luôn mang lại cho tôi cảm giác bất an, sợ rằng cuộc đời em sẽ vất vả bởi tính quan tâm lo lắng và suy nghĩ quá nhiều của em. Mỗi lần rủ rỉ tâm sự, tôi và em hay nắm tay nhau, tôi thích cảm giác này vì nghĩ mình đang che trở và bảo vệ em, thấy em bé nhỏ và yếu đuối như con mèo ướt. Nắm tay em tôi nhìn sâu vào đôi mắt mí lót quen thuộc của em thì thầm: Chị nghe đây… Em oà khóc rồi lại ôm chầm lấy tôi nức nở. Tôi vỗ vỗ rồi tiếp. Cãi nhau với BabyBoy phải không? Em gật gật đầu rồi thút thít. Bọn em chia tay nhau rồi. Cả buổi sáng hôm ấy gần như hai chị em chẳng làm được việc gì. Vuốt vuốt ngón tay tôi tay em kể những khúc mắc và phiền muộn về chuyện tình cảm của em. Lúc quay ra làm rồi mà thỉnh thoảng tôi vẫn nghe tiếng nấc nhè nhẹ em cố kìm nén…

Rồi dần dần em cũng nguôi ngoai, cũng mở lòng hẹn hò với người này người kia nhưng trong ánh mắt em tôi vẫn thấy vẻ đượm buồn khắc khoải. Em kể có một anh đang theo đuổi và người ta có một câu nói khiến em rất xúc động. Người ấy bảo rằng rất muốn có thể là người cuối cùng được chăm sóc cho em đến tận cuối đời, khi cả hai về già, khi em có đau yếu. Chị xem mấy ai nghĩ ra được điều đó, anh ấy thật ngọt ngào phải không? Nhưng tôi biết em chỉ kể vậy chứ không cho người kia cơ hội vì em đang trông ngóng một điều gì đó vốn quen thuộc hơn…

BabyBoy và em chia tay nhau đúng dịp sinh nhật của em khi em về nước thăm gia đình. Lúc quay lại hai người hoàn toàn cắt liên lạc. Một hôm hai chị em đang thủ thỉ trong giờ làm việc thì có người mang một bó hoa Mẫu Đơn thật to, loại hoa em thích nhất. Em tròn mắt ngỡ ngàng rồi chậm rãi gỡ tấm thiếp đọc và đưa tôi xem. Điện hoa BabyBoy gửi từ đất nước xa xôi để xin lỗi em. Thoáng trong mắt em tôi thấy ngân ngấn nước và nụ cười mãn nguyện như điều em trông chờ từ rất lâu nay đã đạt được.

Thảo luận cho bài: "Công Chúa nhỏ của tôi"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả