Cuộc đời gã phụ hồ

Tác giả:

Ngày Thùy sinh, hắn còn mải mê bên chầu rượu với thằng bạn bàn về việc mở tiệm cầm đồ, nghe tin vợ hờ sinh con hắn cũng hớt ha hớt hải. Chẳng biết làm gì, nhưng cũng chạy vào viện xem sao.

***

1.

Hắn đưa tay xốc bao xi măng lên trên vai một cách chắc chắn, cái bóng xiêu vẹo của hắn in dài trên nền gạch lẫn lộn vôi vữa và cả đá vụn. Thân hình gầy còm cõi bước theo từng bậc cầu thang dẫn ra chỗ để máy xúc vữa. Hắn bước đi chẳng cần ngó nghiêng xem có thể dẫm phải gì hay không. Mỗi bước chân bước chắc chắn, nhanh nhẹn cứ như theo một thói quen đã được lập trình sẵn. Tiếng nói, tiếng búa, tiếng máy trộn bê tông hòa lẫn vào nhau, chát chúa cùng buổi chiều xế bóng trên công trường xây dựng dở dang.

Hắn năm nay chỉ mới hai chín, cái tuổi quá trẻ cho một đứa con trai như hắn có thể vươn tới sự thành công trong sự nghiệp cũng như hạnh phúc gia đình. Ấy vậy mà hắn lại ở đây, trên cái công trường ngổn ngang gạch đá cũng như nắng nôi này.

cuoc-doi-ga-phu-ho

 

Cuộc đời hắn thăng trầm như chính số mệnh mà bà thầy bói nói với bố mẹ hắn. Trước thì hắn không tin, hắn chẳng bao giờ tin vào cái dây tơ mệnh trời quấn vào người hắn. Càng chẳng tin hắn lận đận tình duyên, sự nghiệp thăng trầm. Nhưng mà bây giờ thì hắn bắt đầu ngờ ngợ, cũng có chút thoáng buồn cho cuộc đời hắn. Cái cuộc đời mà hắn vô tâm sống hoang phí, bất cần và giờ tù túng. Nhưng mà cuộc đời đen tối đó, hắn còn hạnh phúc khi có một đứa con. Con hắn, chẳng có mẹ, mà đúng hơn là mẹ của con hắn bỏ hắn và con từ hồi con hắn mới lọt lòng cơ. Bởi hắn nghèo, bởi hắn không có tương lai, bởi hắn bị bố mẹ từ mặt và nhất là hắn chẳng lo được cho con thì huống hồ gì lo cho mẹ của con hắn.

Vậy là đã bơ vơ, hắn lại thêm lần suy sụp. Hắn có con, mà con hắn không có mẹ, hắn không có việc làm, đã vậy con hắn lại mới chỉ vừa lọt lòng.

Mỗi lần nghĩ lại, hắn chẳng hiểu sao mình có thể vượt qua được giai đoạn đó. Cái thời gian hắn sáng chạy bán báo dạo, gửi con nhờ cô chủ nhà trọ trông giùm, trưa về cho con bú sữa bình rồi lại loay hoay chạy qua bưng bê bát đĩa cho quán ăn gần nhà. Cứ thế mòn mỏi hắn chăm con như một bà mẹ trẻ, ấy vậy mà cũng được bốn năm rồi!

Bốn năm, hắn nuôi con. Bốn năm, hắn xoay xở với đủ nghề. Sáng dậy năm giờ cho con ăn, đưa đi nhà trẻ, tối mịt chín giờ đón con về. Chạy báo sáng sớm, đi ra công trường xây dựng bốc vác phụ hồ, trưa lại chạy qua quán cơm chạy bàn, chiều lại ra công trường. Tối đón con. Tất tả tất tưởi như thế suốt bốn năm, chỉ là hắn sống và làm tất cả cho con.

Không hiểu sao một thằng con trai đã từng bất cần và chẳng hề biết nghĩ như hắn lại có thể sống được như vậy suốt một thời gian qua. Ngay từ lúc ẵm con trên tay, nhìn đứa bé kháu khỉnh mang giọt máu của hắn, rồi nhìn cái miệng chúm chím và đôi mắt mở to trong sáng kia hắn lại thay đổi nhiều đến vậy. Cái đứa suốt ngày ăn chơi, nhậu nhẹt, bất cần tất cả mọi thứ, chỉ vì một đứa trẻ đã làm được những điều hết sức lớn lao. Phải chăng vì đó là thiên chức của một người bố.

Và con trai hắn, chẳng có lí do gì mà vì hắn hay vì người phụ nữ kia mà chịu tổn thương cả. Dù cho khó khăn hay vất vả thế nào thì hắn vẫn cố để cho con hắn được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác. Đó là điều hắn luôn khắc sâu vào tim mình. Hắn sống cho con hắn, cho cuộc đời vô tình hắn đã đánh mất trước đây.

Thảo luận cho bài: "Cuộc đời gã phụ hồ"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả