Đào nguyên lạc lối

Tác giả:

Chiều đã tím ở lưng chừng dãy núi.
Sắc thu mờ lơ đãng dáng hoàng hôn
Lặng nằm nghe bốc tự đáy linh hồn
Nỗi thương mến xa khơi tình kiếp trước…

Sóng ngu dưới chân thuyền, im gió nước
Đã ai say lạc bước tới vô cùng
Sương đầy khoang nghe thấp thoáng bao dung
Mà lối ngát đào nguyên chừng hé mở
Trời cũ với hồn nay còn bỡ ngỡ,
Thuyền đã nghiêng và nghiêng hẳn dòng sông
Trên dốc say vùn vụt hướng về Đông.

Ta nghe rõ con thuyền trôi phấp phới
Non động hoang mang, tình xưa bạn mới.
Hoa chờ, tươi: mây đợi, thắm lưng đèo.
Suối quanh co bờ đá dựng cheo leo
Sườn bích lập nâng cao trần thạch nhũ.
Vòm nho nhỏ còn ghi thương nhớ cũ,
Lệ chia phôi ngàn thuở đọng lưng chừng.

Lối vào sâu mấy khoá nẻo sau lưng,
Khe nước hẹp khép dần sau bánh lái.
Đôi bờ gấm chập chờn xê xích lại,
Nóc rêu nhung buông rủ  sát ngang đầu.
Hồn phiêu dao tưởng cõi chiếc thuyền câu
Lách hang đá bay về non nước Tấn.

Sương khói bânh khuâng, sông cùng núi tận.
Thời xa xôi dìu dặt áng hương mơ.
Đất Vũ Lăng chàng đánh cá năm xưa,
Mê sắc thắm tơi bời khe suối rụng,
Ven giải đào nguyên, buộc thuyền cửa động.
Dẫn bước xem trời mở cuối hang sâu.
Ôi thời gian! Sông núi vẫn tươi mầu

……………..

Thuở Tần loạn, xưa kia, tìm chốn tránh
Dắt díu nhau lạc vào nơi tuyệt cảnh,
Mười lăm nhà riêng chiếm một Thiên Thai
Nỗi hưng vong chi sá việc bên ngoài.

Khát Cô Đơn, chập chờn đôi cánh mộng
Tưởng đâu đây xóm làng xưa vẫn sống
Ôi lòng ta khao khát tới đào nguyên!
Hới xứ thanh tao, thế giới hư huyền,
Xin thu lấy một linh hồn trốn xác,
Trong da thịt sắn dieo mầm tội ác,
Chiều nay nghe vang gọi tiếng quê hương.
Chút thiêng liêng sót lại của thiên đường
Gỡ dây chói sơ sinh cùng thể phách,

Trên nẻo hư vô mơ hồ chiếc bách
Khói dìu đi, men đẩy phía sau khoang
Dần chơi vơi trong huyễn mộng huy hoàng.
Tưởng bay tới nơi hoa đào phô sắc
Tưởng bay tới nơi dân Tần trốn giặc
Hỡi người xưa ngư phủ, hỡi Đào Nguyên!
Ta đêm nay, say, cũng lạc con thuyền.

Thảo luận cho bài: "Đào nguyên lạc lối"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả