Đêm bình yên

Tác giả:

Gió rít mạnh, cơn mưa nặng hạt thét gào giật tung hai cánh cửa sổ. Cún hốt hoảng khóc gọi mẹ, tôi chạy lại đóng của, ôm Cún gọn vào lòng. Cả căn phòng tối om, hun hút, tôi lần tìm trên kệ bếp cây nến bám bụi, thắp sáng căn phòng, ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bành, Cún níu lấy hai vai tôi, úp đầu vào ngực. Những lúc thế này tôi mới thấy mình thật sự cô đơn và yếu đuối, tôi cần K. rất cần, nhưng chưa bao giờ tôi để K. biết điều ấy. Có lẽ vì thế mà K. đã rời xa chúng tôi?

Cún nín khóc, quệt nước mắt, kể tôi nghe vài mẫu chuyện lặt vặt ở trường, Cún của tôi, một phần cơ thể tôi, vẫn kiêu hãnh đến kỳ lạ dù mới 5 tuổi. Có những lúc đến đón Cún, tôi thấy chát lòng khi những đứa trẻ được đi cùng cả bố mẹ, Cún tảng lờ, nắm chặt tay tôi. Tôi muốn òa khóc, to vụn vỡ, nhưng tôi chẳng thể làm được gì.

dem-binh-yen

***

Tôi và K. là mối tình đầu của nhau, chúng tôi yêu nhau rụt rè, nhẹ nhàng và đến với nhau khi cả hai nghĩ rằng đó là hạnh phúc. K. của tôi, K. ngày ấy chẳng như K. của bây giờ nữa, tôi không biết chắc chắn đã có điều gì xảy ra giữa chúng tôi, nhưng tôi cảm nhận được những rạn vỡ, những vết xước, những tổn thương mà cả hai vẫn lẳng lặng chôn giấu, để một ngày, chúng vỡ òa.

Đêm đầu tiên, tôi vô cùng sợ hãi, và thực sự đau đớn khi một vệt máu loang nhòa trên tấm đệm. K. trấn an tôi, ôm tôi, và ngủ say. Tôi thao thức, tôi không biết những ngày sau đó của chúng tôi sẽ diễn ra thế nào, tôi muốn sinh con cho K., muốn dành cho K. nhiều điều ngọt ngào khác nữa, nhưng tôi sợ, và K. chẳng hiểu điều đó.

Tôi mang thai, đó là điều tuyệt vời, và tôi muốn mình bảo vệ con ngay cả khi bên K., tôi không gần gũi K. khi thai nhi được 6 tuần, K. đồng ý, nhưng rồi thờ ơ với niềm vui của tôi. Và tôi biết, đó là khi vách ngăn giữa chúng tôi được tạo dựng lên, và kiên cố hơn sau những đêm say của K.

Có đêm, K. say, rất say, K. nói rất nhiều và tôi không nhớ hết, chỉ duy có một điều tôi không thể quên, đó là K. vô cùng thất vọng về tôi, về cái đêm đầu tiên ấy. Trước tôi, K. cũng đã từng ân ái vài người, K. nói không vì yêu, chỉ vì muốn giữ gìn cho tôi, và K. nói đó là sai lầm. Giá như ngày yêu nhau K. cứ đòi hỏi có lẽ tôi sẽ không thấy sợ. Và rồi K. có nhân tình.

Ban đầu, tôi không để ý lắm, nhưng mùi nước hoa cứ vương vấn khắp nhà, sặc sụa, và rồi K. không về nhà, nhiều đêm. Tôi không còn thức đợi K. nữa vì đã quá mệt, và thai nhi cũng lớn dần. Tôi không biết làm gì để níu kéo K. của tôi, hoặc có thể chẳng bao giờ là của tôi nữa. Tôi tự hài lòng với cuộc sống hiện tại, hi vọng khi con chúng tôi ra đời, K. sẽ yêu thương gia đình, sẽ trở thành một người cha tốt. Hi vọng mong manh.

Tôi còn nhớ đó là một ngày mưa khá lớn, tôi nằm co ro đợi K. bụng đau âm ỉ. K. về muộn, căn phòng tối om, K. gọi, K. bật đèn, và thấy tôi sõng xoài ở cửa. K. vội vã, K. lo lắng, nào có ích gì, tối đã nhìn thấy những gì có lẽ cả cuộc đời tôi không bao giờ muốn nhớ lại.

Trên đường đến bệnh viện, trong đầu óc tôi chỉ có hình ảnh về người đàn bà ấy. Cô ta trẻ, và xinh đẹp, cô ta nói tôi hãy buông tha K., hãy để cô ta và K. bên nhau. Tôi bàng hoàng, tôi chẳng thể nào nghĩ ra trong cuộc sống của chúng tôi sẽ có một ngày như thế. K. đã làm gì ở bên ngoài? K. đã lừa dối tôi bao nhiêu lần? Hàng vạn câu hỏi như những con giun bò vào óc tôi, ngọ nguậy. Như để chắc chắn hơn về mối quan hệ khăng khít giữ hai người, cô ta đưa tôi chiếc điện thoại có quay những phút giây hai người ân ái. Tôi chếnh choáng, có lẽ chẳng bao giờ tôi làm được, chẳng bao giờ tôi thấy những khát khao được thỏa mãn của K., và tôi biết, chúng tôi đã mất K.

Thảo luận cho bài: "Đêm bình yên"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả