Đến bao giờ em mới chịu hiểu tấm lòng cô

Tác giả:

Tôi chỉ mới dạy em có vài tháng. Lúc đầu em rất chăm ngoan, nói gì cũng làm theo, rất cố gắng. Học sinh chuyên khối có khác. Chỉ cần tập trung dạy không phải lo mấy chuyện về thái độ, ý thức học tập những buổi học với em trôi qua một cách nhẹ nhàng, nhanh chóng. Tôi đặt nhiều hy vọng ở em vào môn Anh ở kỳ thi đại học.

Dần dần mọi chuyện không còn như ngày đầu.

***den-bao-gio-em-moi-hieu-tam-long-co

Trong khoảng thời gian tôi chấm bài em đã làm xong, em tiếp tục làm bài mới, có lẽ vì muốn nhanh chóng được nghỉ ngơi tí chút mà em đã gian lận trong khi tôi vẫn tin tưởng tuyệt đối ở khả năng của em đã tăng lên. Em làm bài rất tốt, chỉ sai một hoặc hai câu với tốc độ còn nhanh hơn cả tôi chấm nhưng kết quả bài kiểm tra ở trường lại hoàn toàn ngược lại. Lần nào em cũng than đề khó trong khi nhìn đề toàn những kiến thức đã học qua. Tôi nói thì em trả treo ” con học mười mấy môn chứ có phải mình môn anh của cô đâu. Làm sao mà nhớ hết được, người chứ có phải thánh đâu”

Tôi chỉ nhắc nhở em học hành cẩn thận, cố gắng lần sau. Kết quả vẫn không hề được cải thiện mà còn có chiều hướng đi xuống. Tôi ngạc nhiên khi nghe em nói ” cô giáo coi khó quá, không hỏi được ai.”

Hóa ra em không hề tự tin chút vào kiến thức của mình dù đã học trước bài ở trường. Tôi bắt đầu để ý em làm bài kể từ dạo đó và một bí mật nho nhỏ đã lộ ra ” em luôn quay mặt ra ngoài, lợi dụng những lúc tôi chấm bài không để ý, em giở đáp án”. Có lần tôi nhắc em còn làm mặt giận dỗi ” không tin à? giở đáp án hả, đúng là hoang đường”. Tôi giám sát em chặt chẽ hơn, kết quả em làm tệ xuống nhưng hở cái em vẫn ôm điện thoại như vật bất ly thân.

Bị tôi la, em khóc lóc. Em giảm cường độ học với tôi xuống từ 3 buổi còn 2, thời gian học cũng ít hơn. Chưa kể việc tôi tới dạy em còn thản nhiên nhắn tin, lướt facebook, từ từ nghỉ xí cô, mới học xong môn toán, ui mệt quá. Giờ học của tôi em uể oải hệt con mèo mắc bệnh.

Dù tôi cố gắng phô tô bài riêng cho em nhưng với cách học được chăng hay chớ, kết quả ngày càng tụt. Em hứa ra tết học hành chỉn chu nhưng càng ngày sự học hành của em càng khiến tôi bức bối.

2 năm làm việc ở công ty Nhật, tôi đã quen với tác phong giờ giấc, sự cố gắng, nổ lực nên việc cô đến dạy mà trò nhởn nhơ xin 5 phút ra ngoài, vài phút nghỉ ngơi, sách vở chưa chịu chuẩn bị, nhắc nhở cũng như không, bài tập về nhà không làm chứ đừng mong tới chuyện tự ý làm thêm bài tập hay chuẩn bị bài mới… Giáo án của tôi chẳng bao giờ triển khai được, bài học buồn bã, lặng lẽ, em tranh thủ mọi khe hở để chộp lấy cái điện thoại hoặc hỏi tôi những chuyện này, chuyện nọ, toàn chuyện yêu đương. Tuyệt nhiên chẳng có gì dính tới học hành.

Tôi mong chờ tới lúc luyện đề thi đại học bao nhiêu thì em cố tình trì hoãn bằng nhiều cách khác nhau. Hôm nay có bài kiểm tra 15′, 1 tiết nên ôn. Lúc nào em cũng kêu ” bà cô điên, ra chẳng có tí trong sách”. Thật không biết phải nói với em ra sao ” chẳng lẽ bao năm học tiếng anh em còn chưa rút ra được gì cho mình” chuyện gặp từ mới là chuyện hiển nhiên mà suốt ngày em thắc mắc ” từ mới chưa học không biết”

Thảo luận cho bài: "Đến bao giờ em mới chịu hiểu tấm lòng cô"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả