Đố kỵ

Tác giả:

Hoàng cực kỳ ghét cái thằng hàng xóm sát vách bên cạnh. Nó đi là đi, về là về, chẳng thèm liếc mắt hỏi han đến ai.

***

Trong xóm cũng có người có vẻ nể. Nể thôi chứ không trọng. Căn bản là, tuy nó đi là đi, về là về, không thèm hỏi han đến ai, nhưng nó cũng không động chạm phiền hà đến ai.

Mấy nhà hàng xóm nuôi chó cảnh, thỉnh thoảng xua chó ỉa ngay tường rào nhà nó. Thậm chí có nhà còn xách túi rác của nhà mình để sang tường rào nhà nó. Hoàng tưởng thế nào cũng ầm ĩ. Thế mà chẳng có gì xảy ra. Cũng có khi tại nó không biết. Nó có bao giờ thèm nhìn ngang nhìn ngửa đâu mà biết. Vả lại, khoảng tiếng sau mấy thằng vệ sinh nó hốt hết liền.

Xóm này toàn là cán bộ của thành phố với quận được cấp nhà ở đây chứ có phải vừa đâu. Khu này vốn là khu nhà ở của sĩ quan chế độ cũ. Nhà của Hoàng cũng là mua lại của một tay đại úy công an quận (ở trên lầu) với một bà làm công đoàn (cấp dưới trệt). Cả hai bên nội ngoại xúm vào giúp, Hoàng mới có được cái nhà này. Bây giờ vẫn nợ đầm đìa. Chắc để đòi con đời cháu gì đấy trả nợ, chứ Hoàng thì chịu.

Hàng xóm chọc tức nó mãi, chẳng ăn thua, cũng thôi. Mọi việc lại như cũ.

do-ki

Mà thằng này nó chi tiền cho bọn vệ sinh cũng ác. Nhà nào cũng trả cho bọn vệ sinh 10 ngàn một tháng, mà cái này là do thành phố quy định hẳn hoi. Riêng nó trả ba chục. Một hôm Hoàng tình cờ thấy nó chỉ mặt thằng vệ sinh bảo: “Mày nói xin thì tao cho chứ đừng có giở quẻ với tao”. Thằng vệ sinh dạ dạ. Nó đưa một tờ xanh với một tờ vàng, vị chi ba chục. Thảo nào bọn vệ sinh chịu khó.

Hôm nó mới về đây, hình như nhà nào cũng ghét. Cái nhà to như thế, mà mua xong, nó đập phéng ngay đi, xây cái mới. Miếng đất nhà nó đâu phải nhỏ, ngang tám mét, sâu ba chục. Nhà Hoàng chỉ ngang bốn mét, sâu hai chục. Nghe nói vợ nó làm xuất khẩu gì đấy, nhiều tiền lắm. Nó xây cái nhà một trệt một lầu, sân trồng cây xanh, kín cổng cao tường, đẹp mê ly. “Gặp tay tao thì phải biết”, Hoàng nghĩ bụng thế. Nghĩa là Hoàng vẫn chê. Nếu là nhà Hoàng, Hoàng xây còn đẹp hơn nhiều.

Hôm nó khởi công, nhiều nhà căm lắm, nhất là Hoàng với cái nhà giáp hông bên kia, nghĩa là hai nhà sát vách. Cứ hầm hừ gầm ghè bảo đừng có mà lấn đất. Thật ra nó lấn làm sao được. Hai bên là tường nhà, mà tường nhà chứ có phải kem cốc đâu mà liếm dễ thế. Nhưng cứ nói cho bõ ghét. Thế thôi.

Không biết có ai đó còn mật báo cho phường, nói thằng này xây nhà không phép. Phường đổ quân xuống liền, có cả công an với trật tự. Chủ tịch hội đồng nhân dân phường dẫn đầu (Hồi ấy vẫn còn hội đồng nhân dân phường). Thoáng thấy bóng con mẹ chủ tịch hội đồng nhân dân, Hoàng nghĩ bụng: “A, phen này mày chết nhé…Nhân dân yêu cầu đồng chi…ha ha…”. Nhưng rút cục, nó chìa giấy phép ra. Hết chuyện. Đội quân của phường thất thểu đi về. Hoàng cũng tiu nghỉu.

Hoàng biết, thường thì ai xây nhà, dù đã có giấy phép, vẫn phải ra phường trình báo chút đỉnh, nói mấy câu phải chăng, đưa thêm cái phong bì. Mà thật ra, phong bì mới là cái chính. Không có cái ấy, nó hành nọ hành kia, mệt lắm. Nhưng thằng này là sĩ quan quân đội, cấp tá gì đấy (nó phóng vút qua, sao vạch lằng ngằng, khó thấy lắm, mà nó cũng ít khi mặc quân phục), bởi thế nên nó nhổ toẹt vào cái thủ tục trình phường, chẳng ai làm gì được nó. Hoàng còn nhớ rõ mặt con mẹ chủ tịch hội đồng nhân dân tái dại vì không xơ múi được gì.

Thảo luận cho bài: "Đố kỵ"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả