Dốc mưa

Tác giả:

Đang những ngày thị trấn chuyển sang những màu sắc lạ lùng. Các tàng cây chơm chớm vàng lo âu nhìn xuống những mái nhà và khoảng phố đã trả lá khô mấy lượt. Trời lúc chói gắt, lúc xanh xỉn như mảnh vỏ cam. Đọc đi đọc lai bức điên bố nó gửi về, nó nằm còng queo trong góc nhìn ra cửa sổ, sợ đến cả sự lặng lẽ sau lưng và cái bóng gầy nhỏ của bà in từ vách này sang vách khác.

doc-mua

Chiều thứ sáu nó lên thành phố đánh điện. Tối, không nhìn vào mắt bà, nó nói nhỏ: “Ngày kia cháu đi, bằng tàu”. Trên chuyến tàu hoả dài dằng dặc, nó ôm chặt gói hành trang váng vất mùi nhà cũ, tì trán vào mắt lướt trông thị trấn màu vàng ngoài kia heo hút dần.

Chạm tay vào mẩu giấy nhỏ trong túi áo nó nhẩm dòng chữ thuộc lòng: “Bố, dì Hải và thằng Mấm đã về, con lên thành phố ở cũng tiếp tục học.” Nhớ ngọn đèn dầu tím xanh ở nhà bây giờ có khi đã sáng, nó bất giác thần người.

Nhà mới nằm trên con đường có vài bức tường vỡ để lộ mấy phiến gạch nâu. Từ cổng và nhà nó băng qua mảnh sân sấp sũng nước, kịp thấy bụi cây dại mọc sát tường tò mò nhìn vào ô cửa. Bố nó đi phái sau nhắc nhở: “Con gọi dì là mẹ Hải. Nhớ cười với em!”. Nó bước vào căn phòng trang trì giản dị. Một tiếng động mạnh vang lên đón chào. Nó gắng làm động tác cười với mái tóc hoe vàng và đôi mắt màu nâu của thằng bé đang nhô lên sau ghế.

Trong góc buồng, dưới bóng đèn hắt ánh nhợt nhạt, người phụ nữ trẻ, nhỏ nhắn ngồi lút trong những tấm đệm, ánh mắt đợi chờ và thảng thốt. Nó quay lại chợt nhận ra giọng mình đang rất thì thầm: “Chào dì Hải, con mới tới”.

Người phụ nữ cười, nụ cười nhút nhát gợi nó nhớ đến dăm quyển sách bị nằm yên trên giá của bố nó ngày xưa. Dì ấy hỏi khẽ “Con đi tàu mệt chứ?” rồi cụp mắt xuống, không mong nghe câu trả lời. Những ngón chân buồn bã của nó cọ vào vệt bùn khô trong dép, giục nó bước đi. Bố nhìn lướt trên mái tóc nó, bảo: “Lên tầng trên, phòng con bên trái”.

Men theo cầu thang có tay vịn ẩm ướt, nó vào phòn và ngồi ghé ở mí giường của mình, lởn vởn trong đầu một câu dịch ngô nghê: “Đây là nhà mới”. Nó nhìn vào tấm gương trước mặt bắt gặp con bé tóc ngắn rối tung, mặt tuỗn dài ngơ ngẩn. Cửa sổ không cánh đón gió và ánh sáng, đón cả một ngọn cây dại vươn tận nơi đây, mấy cái lá xanh động đậy trong căn phòng hiếm sắc màu, với nó tựa một lời an ủi vô tâm.

Cuối hè bố nó tiếp tục công việc ở nước ngoài sau khi thu xếp cho thằng Mấm và nó vô trường. Váng bố, sợi dây liên kết những người trong nhà biến mất.Ngôi nhà kiểu cũ vốn ẩm thấp, hình như trống trải và lạnh lẽo hơn.

Nó bắt đầu ngày học ở trường với việc lang thang phố xá và kéo dài thời điểm vê nhà bằg cách đăng ký học thêm các lớp đêm. Món tiền tuần bà mẹ kế rụt rè đặt trên bàn học nó dành để mua sách. Các trang giấy ngả vàng, xột xoạt lâu ngày tạo thành những con đường ngoằn ngoèo trong thế giới khác, nơi nó rong ruổi một mình.

Nó cũng phát hiện ra việc ấu víu vào sự đơn độc và hoài nhớ là một thói quen dễ chịu. Những chi tiết dịu dàng của ngày xưa ở thị trấn đã nhoè vào nhau, bỏ lại trong nó cái cảm giác hệt như vết nước ố trên tường.Mưa nhiều, vệt ố loang rộng, nhưng nhạt mờ đi. Nó thò tay ra ngoài cửa sổ, chiếc lá dại hắt ánh xanh lên tay nó gầy gò.

Thảo luận cho bài: "Dốc mưa"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả