Đời game thủ

Tác giả:

Đời game thủ thật lắm “chuyện’s” để nói, nói rôm rả cả ngày không hết, đọc ra rả cả tháng chẳng xong. Chỉ biết rằng, đời game thủ lông bông lắm!

***

Những buổi tối Sài Gòn se lạnh, cảm giác lành lạnh khiến ta phải se thắt tâm tư, quặn người đến lạ! Đứng trên cầu Sài Gòn, ta nhìn xuống dòng người vàng vọt len chặt cùng nhau, mà thấy đời sao hối hả quá nổi, cảm thấy tiếc nuối thời gian còn đậu lại trong lòng.

Không biết dòng người dưới kia, ai đã qua quãng đời học sinh, sinh viên, công nhân… nhưng rồi phì cười, không biết trong số họ, có ai đã qua quãng đời game thủ chưa? Chắc không, à… chắc có, chắc có đấy!

Vì hai mươi năm qua, thụ hưởng sự phát triển của ngành công nghiệp điện tử, cụ thể là game, thì thuật ngữ “game thủ” không còn xa lạ với ta. Nhưng đâu đó, những ngộ nhận về game thủ là một thứ gì đó bờm xơm, ti tiện, xấu xa, tồi tệ vẫn len lỏi trong suy nghĩ của nhiều người, đặt biệt là ở Việt Nam.

Thôi thì rãnh rỗi, ta với ta chiêm nghiệm quãng đời game thủ ra sao, suy tưởng đời người thế nào, để thấy rằng đời cũng là trò chơi, và ta là game thủ. Chẳng qua, ta chưa bình tâm suy xét đấy thôi!

doi-game-thu

Từ 0-5 tuổi.

Khi cất lên tiếng khóc tu hoa, thì người ta gọi là chào đời. Chào đời để bắt đầu thời thơ ấu của một con người. Cũng là lúc, đời game thủ bắt đầu từ đây.

Khi ta còn 0 tuổi, đến 5 tuổi. Ta chẳng suy nghĩ, cũng chẳng buồn phiền. Chỉ biết nhe nú khóc oe oe, khoe răng sữa cười hả hể, và chơi đùa vô tư lự.

Ta chỉ cần mẹ mỗi lần thèm kẹo, đòi đồ chơi. Và ta chỉ kêu cha mỗi khi thả diều, đòi dắt đi dạo.

Game lúc này là những món đồ chơi, những trò chơi dân gian, những buổi vui chơi của gia đình. Vì ta thích tò mò, thích khám phá, chỉ vì ta cần rèn luyện thể chất, tìm kiếm cảm xúc để lắp ráp tư duy còn non nớt của ta.

Và tố chất game thủ bắt đầu thẩm thấu trong ta từ đây. Chỉ chờ ngày bộc phát.

Từ 5-10 tuổi.

Ta bắt đầu nhận thức thế giới xung quanh qua trang sách, tập vở ở ghế nhà trường. Ta thích đọc truyện tranh, nghe chuyện cổ tích, và xem phim hoạt hình để suy tưởng nhiều điều trong thế giới cổ tích, xứ sở thần tiên.

“Mẹ ơi! Ông Kẹ có thật không ạ?”

“Có đó con, nếu không ngoan ông Kẹ bắt nhét vào cây dừa đó!”

“Ghê quá à, sau này con sẽ ngoan, mẹ đừng kêu ông Kẹ nha!”

Rồi thời gian qua đi, ta xa dần xứ sở thần tiên và thế giới cổ tích. Ta chán dần những trò chơi năm mười, banh đũa, nhảy lò cò. Vì cuộc sống ngày càng hiện đại, mọi thứ đều quay cuốn đến chóng mặt, ta dần thích thú những trò chơi điện tử. Chúng khiến ta thực hiện ước mơ thành siêu anh hùng, kẻ hủy diệt, công chúa hay hoàng tử một cách nhanh chóng, thông qua thế giởi ảo.

Chúng làm ta tuyệt dịu đến ngẩn ngơ, chơi một lần để mê mẩn suốt bao năm…

Khi có tiền.

Ta lân la vào những quán trò chơi điện tử thẻ, một thẻ 2 ngàn, cho ta một sinh mạng ảo trong thế giới ảo, để trở thành anh hùng cứu mỹ nhân, để trở kẻ hủy diệt phá đảo thế giới ảo.

Mẹ cho ta tiền xài vặt mỗi khi đi học, ta nhín nhút được 5 ngàn, rồi chiều chiều kiếm cớ ra ngoài dạo chơi, lén lút vào quán net để chơi game, rồi thập thò lo sợ bị gia đình phát hiện.

Khi chơi.

Ta cáu bẳn lên, vỗ đùi cái đét, đập bàn phím cái rầm mỗi lần over game. Cũng đúng thôi, tuổi ta lúc này còn ngây ngô đến ngu khờ, ngổ ngáo đến hổ báo.

Thảo luận cho bài: "Đời game thủ"