Đời này, ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Tác giả:

Dạo này ngoại tôi cứ sốt liên miên. Ở cái tuổi 85 gần đất xa trời, mọi người vẫn cứ nghĩ đó là chuyện bình thường thôi, “già rồi thì hay ốm vặt ấy mà” cậu mợ tôi vẫn cứ bảo thế. Tôi thì tôi biết vậy, chứ trong bụng vẫn cứ lo lo.

***

Tuần vừa rồi, bác đón ngoại lên Hà Nội chơi, thấy cái thân già còng queo của ngoại, ai nấy cũng sửng sốt và không khỏi xót xa. Chẳng mấy khi ra thủ đô, bác bảo: “Thôi đưa bà mấy đứa đi khám tổng quát xem sao, chứ ngó chừng có bệnh.” Thế là cả nhà lỉnh kỉnh, đưa nhau ra viện.

Hôm nay, đi lấy kết quả chẩn đoán của ngoại về mà tôi khóc nhiều quá, tôi chẳng nói gì, mọi người chuyền tay nhau tờ kết quả, cũng chẳng ai nói gì. Ngoại tôi yếu lắm, phẫu thuật liệu có là quá sức, nhưng cứ để ngoại đau đớn thế thì con cháu nào cam tâm.

me_va_ba_ngoai_toi

Tối nay đi học về, dẫu muộn, tôi cũng qua với ngoại, tôi cứ ngồi thế thôi, ngoại cứ hối:

– Mày lo mà về đi cho sớm, con gái con nứa cứ đi đêm.

– Thế hoá ra ngoại đuổi con à?

– Cha bố cô, ừ, tôi đuổi đấy, không về sớm thì ở lại đây ngủ, chứ về khuya là tôi không cho.

– Bố con mất rồi ngoại cứ nhắc – tôi bâng quơ.

– ….

Ngoại im lặng, chẳng nói gì, trở người, quay lưng đi chỗ khác. Tôi hiểu, ngoại đang khóc ấy, ngoại không khóc bằng cặp mắt mù loà mà khóc bằng cái mím môi rất chặt, bằng những tiếng thở dài thườn thượt và tôi nghe đâu cũng có tiếng nấc.

Ngoại gầy quá, cái thân già tong teo của ngoại làm tôi thấy sợ. Tôi lần tay xoa xoa gan bàn chân bà, bà nhoài người, đập tay tôi một cái:

– Cái con này, buồn bà.

– Buồn mà cười hả ngoại ?– tôi trêu lại.

– Đáo để nó vừa thôi, cứ thế này thì thằng nào nó chịu làm chồng cô.

– Con không lấy chồng, ở vậy nuôi mẹ với nuôi ngoại.

– Thôi tôi không khiến, không có chồng người ta chửi cho vào mặt ấy.

– Ai chửi, mẹ con cũng không có chồng ai dám chửi đâu – tôi gân cổ lên cãi.

– Đó là bố cô mất, chứ mẹ cô không chồng hồi nào?

– Cũng giống vậy mà ngoại – tôi cười trừ.

Ngoại lại im lặng, tôi nghe thấy tiếng thở dài.

– Phương này, mấy đứa thương mẹ thì động viên mẹ đi bước nữa nghe con. Cứ như ngoại, ông chúng mày mất sớm, tao cũng khổ lắm điều.

Giờ thì tôi im lặng. Nói thật tôi chẳng muốn thế đâu, tôi ghét phải gọi người khác là bố. Nhớ ngày xưa, lúc còn học cấp ba ở Kontum, cứ một mực đòi ra Hà Nội học, vì ngoài này có chú Quốc Khánh, mà chú ấy thì giống bố tôi như lột. Tôi nghĩ chỉ cần gặp chú ấy thôi, tôi sẽ xin phép được gọi chú ấy làm cha một ngày.

Trong “một ngày” đó, tôi sẽ ôm thật chặt chú, sẽ lại nói chuyện về cái chết của Hitle, sẽ lại vùng vằng hét lên: “Bố không thương con hả?”. Khi “bố” bắt tôi phải thi Y, vì bố tôi học Dược mà, và cái ước mơ “vớ vẩn” của bố là hai bố con sẽ mở phòng mạch….

Nhưng tôi thấy rồi, cũng có khóc đấy, khóc nhiều, bần thần đứng nhìn mãi, nhưng cũng thế thôi, đó không phải là bố tôi…xa lắm…tôi không tới được.

me_va_ba_ngoai_toi_1

Lại nói đến chuyện của ngoại tôi, cách đây chừng mấy tháng, hồi nghỉ hè xong trước khi trở ra Hà Nội , tôi có về thăm ngoại mấy hôm. Nghe tin cậu lên Đồng Văn đón tôi về, ngoại cứ ra ra vào vào, ngóng ngóng đợi đợi. Vừa nghe thấy tiếng xe cậu, ngoại đã lò dò ra tít đầu ngõ. Thấy ngoại cậu quát lớn:

Thảo luận cho bài: "Đời này, ta còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả