Đừng để tháng ngày trôi đi oan uổng

Tác giả:

Tôi có một tình thương, một tình thương không giới hạn, người trao cho tôi một tình thương vô điều kiện, tôi biết bạn cũng có, như tôi, như bất kì ai khác được may mắn sinh ra trên cuộc đời…

***

Chẳng có ai muốn mất đi điều mà mình trân quý cả, nhưng biết làm thế nào khi ta không thể thay đổi được hiện tại phũ phàng mà hằng ngày cuộc sống ta phải đối mặt, những người ta thương yêu mà những người thương yêu ta trên thế gian này ít ỏi lắm, mong manh lắm, hiếm hoi lắm, sao ta không lo trân trọng diễm phúc ấy trước khi nó vô tình tuột mất khỏi tầm tay, để bây giờ ngồi mà mà khóc lóc, than van, và trách móc, có ích gì đâu khi mọi thứ đã rồi, khác gì đâu một kẻ ngốc nghếch ngồi nhìn cuộc đời đùa giỡn với ta. Vậy sao ta không chịu bắt đầu từ hôm nay để sau này không bao giờ hối tiếc.

dung-de-thang-ngay-troi-di-oan-uong

Tôi có một tình thương, một tình thương không giới hạn, người trao cho tôi một tình thương vô điều kiện, tôi biết bạn cũng có, như tôi, như bất kì ai khác được may mắn sinh ra trên cuộc đời, nhưng tôi khác bạn, tôi ngu ngốc, lơ đãng, vô tình để cho người thương tôi vĩnh viễn đi xa mãi. Khi đọc những dòng chữ này chắc hẳn ai cũng sẽ liên tưởng đến điều tôi nói là tình yêu. Không sai, đó là một tình yêu, nhưng là tình yêu lớn, cao cả, vĩ đại, người tôi muốn nói đến chính là người bà yêu quý của tôi.

Bà ra đi khi chính trái tim tôi vẫn còn rất đỗi vô tình, tôi vô tình hơn cả thời gian. Ngày bé, tôi yêu nội lắm, tôi cứ hỏi nội rằng:

– Nội ơi, nội sẽ không đi đâu xa con phải không nội.

Và nội trả lời rằng:

– Ừ, nội sẽ không đi xa con đâu.

Câu nói ấy của nội in sâu trong trái tim non trẻ của tôi, bao nhiêu năm trôi qua tôi vẫn không hề quên câu nói ấy, cứ đinh ninh một điều rằng nội sẽ mãi mãi ở bên tôi. Nhưng không, ngày nội bỏ tôi mà đi về bên kia thế giới, tôi ôm nội mà khóc, khóc như chẳng ai có thể dỗ dành tôi, tôi thương nội, có lỗi với nội, tôi biết phải làm gì đây ngoài gọi hai tiếng “nội ơi”.

Tôi là một đứa cháu bất hiếu, mải mê bạn bè, vui chơi học hành mà quên đi ở nơi xa nội đang ốm đau, bệnh tật, về thăm nội chỉ chốc lát là tôi đã vội về đi chơi với bạn bè, tôi cứ nghĩ rằng rồi nội sẽ hết bệnh và sẽ lại vào thăm tôi như những ngày xưa. Nhưng không, nội chẳng những không lành bệnh mà còn bỏ mặc tôi lại thế gian này, tôi yêu nội nhưng nông cạn, hời hợt và đáng trách.

Giữa cái nắng chói chang của mùa hè đổ lửa, nhưng nghĩa trang lại thưa thớt và lạnh lẽo con người, nội cô đơn nằm sâu trong lòng đất. Tôi nghĩ đến một kiếp người, kiếp con người sao mong manh quá, mới hôm qua nội còn đây, cười với tôi trong hạnh phúc ấy vậy mà hôm nay nội sẽ mãi nằm lại cái nơi heo hút này.

Tôi đến chùa, nghe đọc kinh, nghe thầy giảng. Thầy bảo rằng cuộc sống con người mong manh lắm, con phải biết trân quý những người thương, phải yêu thương những người thân yêu đang còn sống bên ta, đừng để một ngày thời gian cướp họ đi rồi ta lại khóc lóc thì có ích gì. Tôi hiểu hết những điều đó, cảm nhận hết những lời dạy đó, tự dặn lòng phải làm sao cho hiếu kính với những người thương thân yêu nhưng tôi đã không làm được, hình như vì tôi quá vô tâm hay quá ham chơi và cũng có thể là quá hời hợt, tôi đã quên ngay những lời răn dạy ấy khi bước chân ra khỏi đất chùa. Tôi có lỗi và đáng trách.

Thảo luận cho bài: "Đừng để tháng ngày trôi đi oan uổng"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả