Đương nhiên rồi, mình à!

Tác giả:

Viết 1 ngày trước sinh nhật “bán độc thân” cuối cùng…

***

Tôi nhận lời cầu hôn ngay đêm lễ thánh Valentine, trên boong con tàu gỗ Đông Dương ngó ra sông Sài-gòn. Bằng một cách nào đó, tâm tưởng không còn nắm bắt lại được những gì cồn cào trong đầu khi ấy, khi mà người con trai bất ngờ quỳ xuống bên tôi, nói rằng cậu ấy biết đích xác điều mình muốn nhất trong đời, và đó là lấy tôi làm vợ.

Tôi ngó loãng về phía bờ xanh đỏ của dòng sông, ngó từ xa như hội lồng đèn, nhớ câu nói của Carrie Bradshaw khi nhìn về Mã Nhật Tân: “Tôi tự hỏi: làm sao đô thị nhỏ xíu ấy ôm giữ tất cả mọi cuộc tình cùng tất thảy những nhân tình cũ bấy nay của chúng ta?”

Con tàu Đông Dương vẫn lặng lờ trôi, tôi quay khỏi vùng ánh sáng và quay về phía người đàn ông vẫn quỳ bên ghế.

duong-nhien-roi-minh-a

Tôi nhớ hôm đó tôi xức dầu thơm mùi bông sứ, vận chiếc váy voile màu cẩm thạch phai mà buổi chiều tôi phát khóc vì suýt làm hư cổ áo.

Tôi nhớ đã co rúm người lại khi chiếc nhẫn bạch kim ôm ngón áp út của tôi vừa khít.

Tôi nhớ mình ôm đầu anh ta và hôn lên trán.

Trong một khoảnh khắc, tim tôi co thắt trước những nỗi đau độc địa vụt qua trước mắt, tiếng độc vĩ, giọng ca Thanh Thúy rên rỉ nhịp phu mộ nhà đòn, kéo lết cỗ quan xuôi phía Trường Tiền về thành nội, chiếc băng-ca trôi ngược dòng ánh sáng, hành trình vô định của chới với một bàn tay, giọng đay nghiến tục tằn trên điện thoại, Khánh Ly nấc lạc giọng “đưa người, ta không đưa qua sông”…

Rồi tôi không cách chi nhớ tôi thật sự đã nói gì để trả lời khi ấy,

Chỉ nhớ tim tôi thì thầm: “Đương nhiên rồi, mình à, hẳn là như vậy!”

Đã là chuyện của hơn nửa năm về trước.

Ngày sinh nhật của mình, tôi chỉ còn một tháng cuối cùng trước Ngày Hoàng Hoa.

Cả hai không mất quá nhiều thời gian âu lo sửa soạn, tôi bình thản và vô ưu đến bất thường. Tôi thậm chí bắt đầu bất an với sự nhẹ nhõm của mình, cho đến khi hiểu ra rằng: tôi bình an bởi tôi đang không định sắm vai một bà hoàng lạ hoắc ngay trong hôn lễ của mình, tôi vô ưu không khổ sở với tham vọng hoàn hảo bởi tôi đang mặc nhiên sống trong đúng sự hoàn hảo, và tôi nhẹ nhõm bởi hôn lễ này sẽ chỉ việc diễn ra theo đúng mơ ước của 2 người, chứ không phải của vài trăm con người.

Mọi chọn lựa về việc chuẩn bị đám cưới đều có thể được dễ dàng trả lời ngay lập tức, khi tôi chỉ muốn là mình, không cầu kì xa lạ, không lúng túng quê mùa trong bộ giả trang thuê mướn và những lọn tóc Tây phương. Tôi cũng không phải đau đầu nghĩ ra một “theme” nào đó làm phông nền cho hôn lễ: thôn dã, Ai Cập cổ đại, hay ngư dân trên biển. Tôi chỉ muốn bối cảnh hoàn hảo nhất: bạn hữu, và Sài-gòn!

Nơi đây chúng tôi gặp nhau, số mệnh là phước phần, nơi đây chúng tôi an nhiên sống và quây vòng một không gian riêng tư máu thịt, có bối cảnh nào hơn chính ngọc Viễn Đông, dẫu phơi mòn sứt sẹo qua thời cuộc.

Tôi chọn khách sạn Grand, và tấm tắc khen mình may mắn khi phòng khánh tiết xưa, có từ thời 1930 vẫn còn được giữ gìn nguyên trạng, dù khách sạn nọ đã xây thêm một loạt phòng khánh tiết chuyên nghiệp cho các đám cưới. Tôi nhớ khi còn nhỏ xíu, thập niên đầu Sài gòn mới được tiếp quản, Grand còn đóng cửa đìu hiu, tôi được Ba dẫn đến, lúc đợi ông làm việc, tôi đã thơ thẩn dạo chơi trên những hành lang quanh co, thò mặt nhìn qua những hàng tay vịn bằng sắt uốn lượn, đôi chân bé xíu xỏ dép mèo trịnh trọng bước xuống bậc thang ốp đá màu ivory. Từ khi đó, tôi đã biết tôi muốn lễ thành hôn của mình diễn ra ở đâu.

Thảo luận cho bài: "Đương nhiên rồi, mình à!"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả