Gẫy một cành mai

Tác giả:

Lòng son búa sắt
Tay chặt bàn tay
Dâng lên cúng Phật.

Máu hòa mưa bay…
Chén cơm thường nhật
Oan khổ đã đầy

Giờ đây, Mai đây
Một còn một mất
Trời đất cùng hay

Búa năm nhát, nát bàn tay,
Xé tung xương thịt cho bay lời nguyền.

Bàn tay NGUYỆN-VỌNG
Chặt đi còn nguyên
Chẳng BẠO mà ĐỘNG
Một ngăn mười truyền

Tay PHẬT năm ngón
Giam cả Tề-Thiên
Núi lật năm ngọn
Không tha cường-quyền.

Đó đây mài sẵn Long-tuyền
Búa năm nhát, phát lời nguyền cho Mai!

lời nguyền son sắt
lạy PHẬT-NHƯ-LAI
một điểm linh-đài
cứu cho đừng tắt.

Để những ai ai
Có mắt mở mắt
Còn tai lắng tai.

Nhìn thấu xương Mai
Tấm lòng Trời Đất
Nghe vang búa chặt
Nỗi đau cùng loài…

Biển Đông, ải Bắc, non Đoài,
Vọng về Nam, thét cho dài hồi thanh!

Bàn tay nguyện nối Trường-thành
Nửa chừng xuân, gẫy một cành sá chi.

Lòng Mai hướng cửa TỪ-BI
Khác đâu lòng ấy hoa quỳ hướng dương.

Chín phương mười phương
Giữa cuộc nhiễu nhương
Đã về hợp nhất…

Gió tung cờ phất
Thề lật bạo cường
Khẩu hiệu lên đường:
Không lùi chẳng khuất!

Dưới lằn roi quất
Vung gậy KIM-CƯƠNG
Đối diện Ma-Vương
Một còn một mất.

Oan cừu chứa chất
Mờ mịt Âm Dương
Nghẹn máu quằn xương
Tím gan ứ mật;

Lửa bùng cao ngất
Từ rẫy từ nương
Từng chợ từng trường
Khắp trời khắp đất,

Cháy lên rần-rật
Thành nén tâm hương.

Xin rủ lòng thương
Muôn loài muôn vật,
Giải thoát tai ương;
A-DI-ĐÀ-PHẬT!
20-8-1963

Bài thơ này còn được tuyển lại trong tập Bút nở hoa đàm.

Nguồn: Lửa từ bi, Đoàn thanh niên tăng ni xuất bản, Sài Gòn, 1963

Thảo luận cho bài: "Gẫy một cành mai"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả