Giấc mơ tái tạo

Tác giả:

Lòng vẫn tơi bời ngọn lửa thiêu
Nhớ thương khoảnh khắc mơ Thần Nữ
Thương chuyện mười năm đợi Át Kiều
Bóng lá xanh om hờn gã Mục
Cửa hầu sâu thẳm hận chàng Tiêu
Không gian thôi đã ba chiều khép
Thì đốt tâm tư mở một chiều

Mở một chiều riêng để tới nhau
Tình ta trời bể vẫn cao sâu
Rơi vào khoảnh khắc vòng ta cũ
Dựng lại mười năm giấc mộng đầu
Anh bảo: Anh còn thương nhớ mãi
Em rằng: Em có đổi thay đâu
Kề vai anh khóc và em khóc
Lệ nhuốm thời gian chợt ngả màu

Thời gian đã ngả tím màu xưa
Hương cũ bay về lại ngát đưa
Anh hỏi: Em nguôi lòng giận chứ
Em cười: Anh dịu vết thương chưa
Mơ còn tiếc giấc mơ càng đẹp
Sống chẳng đền nhau sống cũng thừa
Lời nói sao mà yêu thế nhỉ
Đá vàng không đổ với mây mưa

Ôi! — nhắc làm chi hẹn đá vàng
Ai xưa, ai thiếp với ai chàng
Mê say một thuở tình thơ ấu
Lạnh lẽo mười năm nghĩa cũ càng
Hận ấy đầu sông hờn cuối bến
Trăng nào viện sách gió lầu trang
Tay cầm tay chợt tuôn giòng lệ
Ai dựng quan hà giữa tấc gang

Ai xui gang tấc bỗng quan hà
Tội nghiệp cho tình của chúng ta
Còn vết hôn xưa nồng khóe miệng
Vẫn mùi hương cũ nức làn da
Em ơi — đến phút này sao nỡ…
Anh ạ — ngay khi ấy chẳng thà…
Món nợ tình chung đòi lại khất
Đành ư trọn kiếp nợ nhau mà…

Trọn kiếp ta đành nợ mãi nhau
Sông đi dằng dặc núi ôm sầu
Nắng tan thôi đã tan hồn bướm
Mưa tạnh không hề tạnh giọt châu
Xuân hết, buồn theo cùng tiếng quốc
Thu vào, ghen cả với duyên Ngâu
Mười năm… ai biết lòng anh khổ
Ai biết? Nào ai có biết đâu

Ai biết gì đâu… Một cuộc đời
Nhớ thương hờn giận chẳng hề nguôi
Chẳng thương xuân sớm phai màu tóc
Chẳng nhớ mình đang sống kiếp người
Chẳng đắp cũng non hờn chót vót
Chẳng dâng mà biển hận đầy vơi
Hỏi chi sự nghiệp cùng thân thế
Sông núi — kìa xem — đã lở bồi

Núi lở sông bồi lệ chứa chan
Tuyền đài riêng một khối chưa tan
Ngược về quá khứ tìm hư ảnh
Ném lại trần duyên trả thế gian
Xác bướm mơ gì xuân ủ nóng
Hồn mai phó mặc lửa thiêu tàn
Cây nào xanh nữa từ hoa vắng
Nhầu trái tim rồi — héo lá gan

Đời anh nhầu héo trót mười năm
Còn lại thiên thu nhớ ruột tằm
Sống gượng ra chi từ mấy độ
Ngày tàn thôi cũng chả bao lăm
Thương mùa xưa chỉ xuân còn khóa
Hẹn kiếp sau ư nguyệt lại rằm
Chẳng thể có mây ngoài đỉnh Giáp
Mòn con mắt đợi vẫn đăm đăm

Mười năm đợi mãi đến bây giờ
Em mới về mơ nối giấc mơ
Hai ngả núi sông còn tưởng tiếc
Một trời hoa bướm lại say sưa
Riêng gì đêm cũ trăng soi mộng
Vẫn có ngày nay gấm dệt thơ
Em nhé!… chiều anh, gần chút nữa
Cho anh tìm thấy chính em xưa

Ớ, chính em mà! Tất cả em
Đã về… Ôi trận gió nào đem
Mười phần xuân chẳng hao gầy chút
Cặp sóng thu càng đắm đuối thêm
Gò má băng sương chưa vẩn gợn
Làn môi đài các vẫn êm đềm
Hỡi ơi, giữa ngón tay ngà ấy
Tan nát rồi chăng một trái tim

Ai biết mười năm lửa tắt rồi
Còn phen lại cháy giấc chung đôi
Dìu nhau thể chất tan vào mộng
Chấp cánh Thiên Đường trở lại ngôi
Một thuở hương trinh nồng đượm má
Nghìn thu quả cấm ngọt ngào môi
Nỡ đâu — tình đã si dường ấy —
Duyên chẳng đền ư nợ chẳng đòi

Đòi duyên trả tóc nợ đền tơ
Cho xứng cho cân thuở đợi chờ
Duyên trả xuốt muôn đời chửa chắc
Nợ đền trong một tiếng bao giờ
Vàng phai tục phố gương còn tỏ
Đá nát đào nguyên bụi chẳng mờ
Rằng nhớ rằng yêu cùng thổn thức
Hương nguyền lại đượm Mái Tây xưa

Mái Tây trót để lạnh hương nguyền
Trả kiếp nào vơi được nợ duyên
Càng giận càng yêu còn mãi nhớ
Lòng đây lòng đấy chẳng hề quên
Dễ đâu tình gửi vào thiên hạ
Những tưởng hờn mang xuống cửu tuyền
Này lối đi về cây cỏ vẫn
Nhắc rằng: “Xưa đã có đôi uyên…”

Đôi lứa uyên ương một thuở nào
Đi về say đắm biết là bao
Tóc vương mùi lá soan thơm phức
Má sánh màu hoa phượng ửng đào
Nhịp gót cuồng si hoa rún rẩy
Ghẹo lòng trinh bạch lá xôn xao
Cả hai cùng… thẹn ơi là thẹn
Mong mỏi thư mà chẳng dám trao

Thư viết nào ai dám viết gì
Xưng tên còn ngượng chết người đi
Nở theo mỗi nét mùi hương lạ
Cháy khắp từng trang ngọn lửa si
Rằng: đã tin xuân vào lớp học
Rằng: chưa nắng hạ nhắc mùa thi
Nhớ thương chẳng nói mà thương nhớ
Trời hỡi! Cần chi phải nói chi

Một lời không ngỏ nhớ thương đâu
Mà giận mà ghen lặng lẽ sầu
Lắm buổi Anh ghen từng đến khóc
Một ngày Em giận quá chừng lâu
Ghen bàn tay gió lùa trong tóc
Giận bước chân mây dạo trước lầu
Em giận Anh ghen là thế đấy
Yêu nhau là thế, khổ vì nhau

Anh ghen nhiều thế đấy Em ơi
Lại đến Em ghen mới chết người
Sao được say nghe bài hát ngọt
Sao đành mải ngắm sắc hoa tươi
Sao còn khen kẻ trong tranh đẹp
Sao dám nhìn ai giữa phố cười
Tệ nhất Cung Hằng — Em đã cấm

Mà Anh vẫn cứ mộng lên chơi

Anh đắm mê hoài mộng với thơ
Em can chẳng được, cứ làm ngơ
So bằng lựa trắc mươi vần hão
Gạn đục khơi trong mấy điệu hờ
Vụng tính cho nên từ dạo ấy…
Nghe Em đâu đến nỗi bây giờ…
Mười năm… Càng nghĩ thôi càng giận
Càng giận càng thương cho giấc mơ

Hay đâu thương giận bỗng tan tành
Trong một lời: Em vẫn của Anh
Trận bão khôn ngăn giòng lá thắm
Con thuyền lại buộc khóe thu xanh
Phó cho hiện kiếp xuôi đường thẳng
Mà đẩy Thời Gian ngược khúc quanh
Ta rẽ sang giòng năm thángkhác
Cùng nhau tái tạo giấc mơ tình.

Thảo luận cho bài: "Giấc mơ tái tạo"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả