Giây phút ngỡ ngàng

Tác giả:

Làm sao tôi nhận ra cô bé ngồi kia!
Chiếc én đình Vương Tạ
Giữa Sài Gòn Sáu Tư
nắng phai mùa đố lá
Hoàng hôn dài lê thê…
Lời giới thiệu dài hơn cả hoàng hôn:
“người mới xa về…”
Tôi sững sờ, gượng cười…
Hết thẩy đều xa lạ
Buổi họp nào đây? Có phải đường lên
Sacré-Coeur hoa vàng tượng đá?
Người về!…
tôi nhắc lại tên
Dư âm đầy mạch máu vang rền!

Thế ra đây là Huyền… tôi quen
Trong lòng một chuyến đi
Mở mặt đô kỳ ánh sáng Paris?
Trong một chuyến đi
Mà sông Seine cùng tháp Eiffel
Mỗi xế trăng thu còn nhắc nhở thầm thì

Sao có chuyện hoang đường thế được?
Nước da thuỳ mị kia…
Gò má bình yên này…
Và mái tóc… Ôi tội tình cho mây!
Là Huyền ư? Huyền của “Lang thang”?
… Lạ nhỉ!
Càng phi lý nữa là…
Nhất là…
Chiếc áo lụa phấn hồng ngoan, hiền, thướt tha
Hỡi áo đẹp “cô dâu bé bỏng”
Ngươi thẹn thùng chăng nếp hải hà?

Ôi, một tảng màu từ đâu lạc lõng
Về bức tranh đằm duyên Bích Câu?
Bức tranh tôi đã thuộc lòng
Đến từng sắc điệu
Từng gợn bất ngờ trên nét thẳng đường cong!

Hay là… một trong muôn nghìn vũ trụ song song
Với trần gian này
từ lâu sương mờ khói loãng
Đột nhiên vừa đây
cắt lầm vào một khoảng?
Trời ơi bức hoạ sơ nguyên!
Đâu chiều-ánh-sáng đêm hoa nguyền?

Tôi bước lên…
như người máy…
bước lên…
Đồng thời giọng “cô bé ngồi kia”
– người mới xa về –
cũng trầm trầm rung lên
Tôi nín thở
chiếc đồng hồ đeo tay cuồng loạn đập
Kìa: những con đường, dọc, ngang
Từ môi nàng vút ra, thẳng tắp!
Chúng giao nhau, kề nhau,
lìa xa, rồi lại gặp…
Đây rồi, Huyền của “Lang thang”!
Ngược xuôi bờ đá chân cầu Neuf
Trăng vỡ đầu sông… hẳn nhớ Hoàng?

Đâu đó nước dâng…
tôi giật mình, hụt bước
Vũ trụ quanh tôi bỗng thu hồi kích thước
Cả ba chiều tái lập
à, đây phòng họp…
người quen!…
Nửa chớp mắt ngờ cung đàn lỗi nhịp
Bài thơ sai niêm
Nhưng ai đã giùm tôi xoá phăng?
Vết thương mở ra
– may thay –
vừa đóng kịp

Tôi cười…
không gượng nữa!
… tiến lên
Bàn tay siết chặt vọng tên: Huyền!
Saigon, 1964

Thảo luận cho bài: "Giây phút ngỡ ngàng"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả