Gió Của Ngày Mưa

Tác giả:

Chủ nhật im lìm. Nằm trong chăn nghe hơi nước xông lên tự đất, tiếng nhạc dìu dịu chảy lan khắp phòng, Nguyện hờ hững lật mấy tờ báo, mắt bâng quơ nhìn theo dăm mạng nhện vương trên trần nhà. Chao ôi, "Bông hồng vàng" của Pauxopxki vẫn không đủ sức khuyến dụ đôi mắt cô bé mở ra chứ đừng nói đến độ vài tờ báo xưa lơ xưa lắc. Căn phòng quá nhỏ mà nốt nhạc quá mênh mông, e chừng không giữ nổi tiếng hát bằng mấy mảnh ván gỗ này quá. Nguyện rùng mình bởi lời ai cất lên như bật tung trái tim đang muốn nhảy lò cò của mình. "Có những niềm riêng lòng không nói hết…". Cô kéo chăn trùm kín mít, cơ hồ dư một chút nào ra ngoài sẽ bị mưa thình lình nhảy vào tóm đi mất.


Mưa vẫn lần khân buông từng chùm nước xuống gõ mái hiên nhà. Nguyện vẫn nằm lì trong chăn thi gan cùng mưa mà ước ao một ly cà phê, phải cà phê đá mới đúng điệu, phải góc quán ấy, chỗ ngồi ấy mới mê ly. Nguyện bần thần nhớ đến anh, chao ôi là nhớ. Không phải là người yêu, trăm phần trăm không phải! Chẳng gì thì Nguyện cũng có người gọi là yêu rồi, và anh ấy đang ở xa rất xa. Còn anh, cô xem như một người anh trai chính hiệu con nai vàng. Anh cũng thương cô bằng một đứa em gái bé bỏng để chiều chiều cùng dung dăng trên phố gây sự hiểu lầm cho thiên hạ, rồi thích thú cười vang. Ý nghĩ về anh, về một ly cà phê thơm nồng dứt Nguyện ra khỏi tấm chăn. Cô bật tung người theo điệu nhạc và loáng một cái đã gọn gàng trong chiếc áo mưa tiện lợi, lò dò dắt xe ra khoảng sân lấm nước, lóc cóc đạp xe xuống phố, đến quán quen.

Chao ôi, anh đã ngồi đó, mái tóc bù xù hất nghênh, điệu cười muôn thuở thay lời chào. Nguyện dựng xe, phụng phịu lột áo mưa và lặng lẽ kéo ghế ngồi bên. Chị chủ quán nháy mắt đầy ý nghĩa và bưng thêm một ly cà phê đá. Quán vắng, chỉ hai anh em ngồi bên nhau làm răng người ta không khỏi dị nghị?! Ngoan ngoãn tự mình pha cafe, Nguyện vô tình làm vấy ra tay. Dường như chỉ chờ có thế anh mới lên tiếng, nửa như than phiền nửa như thương cảm. "Em vụng rứa, làm răng khỏi làm hư những chuyện to tát hơn?". Nguyện im lặng, thì có bao giờ anh khen Nguyện lấy nửa lời, lúc nào cũng than vãn chê hết chỗ nói mà thôi. Cô biết, ấy là anh thương cô lắm lắm. Ừ, nghĩ cũng buồn cười, không dưng chẳng bà con họ hàng, chẳng yêu đương nhì nhằng tán tỉnh như tụi bạn đồng lớp, cô và anh lại thương nhau hơn tất thảy mọi thứ trên đời sau một câu đề nghị bất ngờ của cô: "Anh làm anh của Nguyện nghe!". Chỉ một tiếng "ừ" thanh thoát mà tất cả bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ kỳ.

Ly cà phê vơi vơi. Quán mở tiếp một băng nhạc để làm lảo đảo lòng người. "Hạnh phúc tôi từ những ngày con nước về…". Nguyện run bắn trong tiếng hát Tuấn Ngọc. Xui chi bài hát này mở vào lúc trời đang mưa? Anh thì vẩy tàn thuốc, rít một hơi dài rồi búng mạnh ra xa. Rất lâu, chừng như để Nguyện đủ choáng váng trong cơn sốt bất ngờ của mình, anh quay lại, đặt bàn tay mềm ấm lên đôi tay lạnh buốt của cô, dịu dàng trách: "Sao trời lạnh vậy mà em không mang theo áo lạnh?". Cô bật cười, quên hai giọt nước mắt vừa lăn xuống rất nhanh: "Chỉ là mưa thôi anh, ai trời tháng sáu lại mang áo lạnh". Anh háy mắt, cười lớn và búng vào mũi Nguyện. "Khờ ơi là khờ! Ít ra anh cũng đã đạt được mục đích là làm cho em cười. Như vậy có mang tiếng là ngớ ngẩn cũng không sao". Nguyện chưng hửng, thì ra mình đã bị anh "lừa" một vố nhưng không lẽ lại xịu mặt khi lỡ cười?! Cô bất cần duỗi chân trên một chiếc ghế nhỏ kê trước mặt, vòng tay ôm gáy. "Anh này, ngày mưa anh thích chi?" Anh chồm người về phía trước, tay chống cằm tư lự, cứ như là cho phù hợp với câu trả lời của mình ấy. "Ngày mưa anh thích sự yên ổn của trái tim". "Vậy trái tim anh ngày nắng cũng bị "nhức đầu" hở". Nguyện cười thích thú. Anh nhăn mặt. "Không, ngày nắng nó thường bêu nắng, dễ bị cảm hơn chứ". Ấy là anh lại trêu cô nữa rồi. Bao giờ anh cũng vậy! Không, bây giờ Nguyện thích sự nghiêm túc hơn. Cô sửa lại thế ngồi nghiêm nghị, tréo chân một cách "mệnh phụ" rồi trầm ngâm tựa quý bà ngoài bốn mươi. "Ngày mưa em thích gió". Anh xoay người sang cô, nhíu mày cong y như một dấu hỏi. Nguyện lại buông lỏng người, nét mặt dịu dàng, tay gõ vào thành ghế theo một bài hát quen thuộc. Tại sao ở đâu âm nhạc cũng quyến rũ cô đến dường vậy, cô không tài nào hiểu nổi.

Rồi cô hát theo cassette một cách rõ to "Cho em một ngày một ngày thôi. Một ngày không khắc khoải chờ đợi…". Nguyện biết anh rất mê nghe chất giọng khàn khàn mà thanh âm lại vô cùng trong trẻo của cô nhưng lúc này đây cô cảm thấy buồn quá. Giá mà không có anh ngồi đây cô đã òa lên khóc. Ừ, ngày gió, ngày mưa. Gió của ngày mưa. Ngày mà Nguyện và Ðông đã dắt nhau chạy trốn dưới từng mái hiên tránh cơn bão òa về. Trả giá cho một lần bướng bỉnh của cô là cánh tay bầm tím của Ðông bị cành đây đằn phải lúc kéo cô chạy tránh gió mưa. Chiều ấy đài báo bão, vậy mà Nguyện cứ nằng nặc bắt Ðông chở ra ngoại ô hóng gió. Ðông đã phải chịu thua trước vầng trán lì lợm, khóe môi dỗi hờn và ánh mắt long lanh ngân ngấn nước để tối lại, Ðông khổ sở lắm mới đưa cô về đến phòng khi người bê bết bùn đất, đôi chỗ bầm dập bởi những cành cây vút ngang dọc giữa đồng không mông quạnh. Nguyện được đưa về phòng như một cái xác không hồn, bạn bè cạo gió mãi sau mới tỉnh. Ðông phải chạy khắp thành phố mới mua được cho cô mấy viên thuốc cảm. Mãi sau này, khi ra trường Ðông mới dám hỏi Nguyện tại sao hôm đó bướng thế. Cô cười: "Có như vậy mới biết rằng trong gió, em đã có anh". Ðông hạnh phúc lắm, mang câu nói đó làm hành trang bước vào đời và thầm mong chuỗi ngày ở lại của cô toàn là những ngày gió. Và ngày gió thường đến với ngày mưa. Ngoài ngày mưa còn có cơ man nào là ngày nắng…

"Nguyện này, bây chừ trời nắng em sẽ làm gì?". Ồ không, anh đừng hỏi thế chứ, Nguyện sợ thật đấy. Ngày mưa Nguyện nhớ Ðông hơn. Chứ nắng lên, hơi nước sẽ tan, Nguyện sợ nỗi nhớ Ðông cũng sẽ "bốc hơi" theo quá. Nhưng anh đã hỏi, Nguyện không thể không trả lời, có lần anh nói rằng anh ghét sự ỡm ờ, ghét những câu hỏi không có giải đáp. Cô ngước mắt nhìn những giọt mưa gõ điệu valse trên lá. "Nắng thì em sẽ mang trái tim mình ra phơi". "Ngộ nhỡ có ai đi qua đạp phải thì răng?". Ðừng, nói vậy làm chi, làm đau Nguyện đấy. Cô ôm ngực như thể chính ai đó vữa dẫm lên chỗ trái tim cô vậy. "Không. Chẳng ai đủ ác mô anh ạ!". Anh châm thuốc, rít một hơi dài và cười, nụ cười làm sâu má lúm. Anh đời con trai lại đi ăn cắp lúm đồng tiền của con gái làm gia tài không? "Nguyện có tin không, vậy mà có người đã dẫm lên trái tim của anh rồi đó". "Thì chuyện tình của anh, Nguyện đã nghe đến độ thuộc lòng rồi mà". "Ngốc ạ, không phải người đó đâu, người đó chỉ đủ làm rung rinh tim anh thôi". "Chứ không lẽ anh lại yêu?". Anh thở dài thườn thượt y như bà bán rau muống chiều bị ế. "Ừ…". Nguyện tròn xoe đôi mắt: "Lại yêu hay yêu lại?". Anh dúi dứ ngón tay vào trán Nguyện. "Lại yêu mới khổ!". "Ðối tượng?". "Không đối tượng!". Anh buông một câu gọn lỏn khiến Nguyện giật nảy mình. Trời đất thiên địa ơi, anh bị sao vậy này? Khi không lại "yêu không đối tượng". Nguyện mon men hỏi: "Vậy là yêu để làm thơ?". "Không, yêu để… cười!". Mẹ ơi, anh nói nghiêm túc chứ! Nhìn bản mặt anh, cô tin là anh nói thật. "Sao anh không nói với người ta?". Nguyện tò mò dồn dập hỏi. Anh nhún vai, với tay rót đầy một ly nước trà uống cạn rồi nhanh như cắt, xoay sang cô, nắm chặt lấy hai bờ vai nhỏ bé của Nguyện, nhìn thật sâu vào mắt cô mà cười lớn: "Người ta là Ngày gió, Nguyện bảo anh phải nói làm sao?". Cô thảng thốt ngồi im, đôi môi tái nhợt run không vì lạnh. Ngày gió… Ngày gió đã có Ðông…

Ngoài kia vẫn mưa. Gió thốc từng đợt nghe rệu rã. Anh xòe bàn tay trước mặt Nguyện, chọn ra hai ngón thật gần nhau. "Một ngón là của Nguyện, em gái anh. Một ngón cho Ngày gió, nhưng mà là Gió của ngày mưa, nghe Nguyện. Mãi mãi, chúng đã là một phần của cơ thể anh.!". Hai bàn tay lại xiết chặt nhau. Quán vẫn đìu hiu nhưng nhìn thật lâu vào mỗi đôi mắt, Nguyện biết rằng từ nay cô không còn sợ Ngày mưa, Ngày nắng… Và mỗi chiều lang thang trên phố, cô lại hát anh nghe bài hát anh thích nhất bằng chính tiếng cười trong trẻo của mình. "Vẫn biết yêu là cũng thế rồi. Trái tim em mãi hát lời tình yêu…". 

 

Thảo luận cho bài: "Gió Của Ngày Mưa"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả