Heo ơi…!

Tác giả:

Đó là hai từ mà khi yêu nhau, chúng tôi đã tha thiết gọi nhau như thế!

Mọi thứ chỉ còn là vết mờ của thời gian…

Heo ơi…Em nhớ anh…thật nhiều…

***

Nhớ một ngày thật lạnh, anh gõ cửa nhà em lúc 4h sáng, rủ em dạo biển đợi bình minh đến

Anh bảo : ” Lâu lâu, anh với em phải lãng mạn chút Heo nhỉ !”

Trời mưa lâm thâm, gió lạnh, em bật cười :” Chỉ có tụi mình là hai đứa điên mới dạo biển giờ này anh ạ, trời này trùm mền ngủ là phê phải biết ”

Thả theo gió là tiếng cười giòn tan, anh nắm chặt tay em, hạnh phúc đi qua bao mùa lạnh…

Tựa lên vai anh, bình yên đón mặt trời hiện dần lên trên sóng biển

Lúc đó, chúng ta đã yêu nhau biết mấy…

Giờ này, bàn tay anh nắm lấy tay ai?

heo-oi

Anh không phải là người tài giỏi nhất nhưng anh là người đàn ông yêu em nhất.

Khi em bị giựt mất cái điện thoại mà anh vừa tặng, em chạy đến trạm điện thoại công cộng để gọi cho anh, thút thít không nói thành lời

Em sợ anh sẽ mắng em không biết cẩn thận, nhưng giọng anh đầy lo lắng bên kia hỏi em đang ở đâu, rồi bỏ hết công việc, chạy thật nhanh tới đón em đang lơ ngơ giữa đường.

Anh mở cửa xe, vội vã tới ôm em, câu đầu tiên mà anh hỏi là ” Em có làm sao không? Nó có làm gì em không? Em có đau chỗ nào không? ” Biết em không sao, anh yên tâm đưa em lên xe tránh gió tháng 12 thật lạnh

Em chỉ biết im lặng lắc đầu, nước mắt chảy không thành tiếng

” Em không sao là tốt rồi, mất điện thoại rồi, mình mua cái khác, đừng khóc, làm anh sợ…”

Rồi anh dành cả mấy tiếng đồng hồ để an ủi em

“Anh không tiếc cái điện thoại, chỉ thấy đau lòng nhìn em lúc đó, bàng hoàng, ngơ ngác…thật sự anh chỉ muốn ôm em và khóc. Ngoan, đừng sợ…Anh ở đây rồi!”

“Heo ơi, anh nhớ em…”

Đó là tin nhắn anh gửi cho em sau khi đã về Bắc gần một tháng

Tụi mình đâu có khi nào xa nhau nhiều thế, lâu thế anh nhỉ ?

Đón anh trở lại vào một ngày đầu Xuân rực nắng

Anh kéo vali sang đường, mắt không rời khỏi nơi em đứng đợi

Mọi cảm xúc như vỡ òa, nếu không phải anh là một người đàn ông khó tính, hẳn chúng ta sẽ ôm nhau thật lâu, hôn nhau mải miết giữa con đường thành phố biển anh nhỉ.

Anh nhanh chóng đẩy vali lên xe, chạy thật nhanh về nhà, chẳng kịp dắt xe vô cổng, anh ôm em thật chặt, da diết… Em vùi mình vào trong anh, vỡ òa, ngã đổ…

” Anh sẽ không bao giờ xa em lâu như thế này nữa đâu Heo ạ, lần sau chắc chắn anh sẽ đưa em cùng về…”

Chúng ta đã từng tha thiết quá, hạnh phúc quá…phải không anh?

Nhớ những ngày em ốm, phát bang đỏ hết mình mẩy, mặt mũi tèm nhem, xấu xí

Sáng nào anh cũng đưa em đi ăn sáng, đi bác sỹ, em ốm bao nhiêu ngày, anh xin nghỉ việc bấy nhiêu ngày…

Sợ em buồn, anh chở em đi thuê truyện

Em im lặng chìm mình trong những cuốn tiểu thuyết, anh ngồi kế bên với chồng truyện tranh đủ loại. Thỉnh thoảng anh lay em

” Heo, chỗ này mắc cười quá heo này… Này nhá, thằng Nobita nói thế này, thằng Đoremon làm thế này… ha ha ha”

Nhìn anh, em thấy bình yên từ trong đáy mắt…

Trời lạnh, em hay bị đau răng, cả đêm không ngủ được, gọi cho anh tỉ tê khóc lóc, hại anh cũng cả đêm ngủ không được…

Rồi anh nghỉ việc 1 ngày, đưa em đi nha sĩ, lại mua cháo, lại chăm bón như đứa trẻ

Thảo luận cho bài: "Heo ơi…!"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả