Hiệp hội sản xuất bàn là

Tác giả:

Hiệp hội sản xuất bàn là là một nhóm đồng đẳng chung hoàn cảnh bất hạnh: không đẻ được con giai. Một vài thằng bạn mình thành lập ra nhóm này, mục đích là cùng nâng đỡ tinh thần nhau để vượt qua nỗi đau và chia sẻ các kinh nghiệm đối phó với sự kì thị của xã hội. Các thành viên trong hiệp hội gọi nhau là viên ngoại, giả dụ như Đinh Hùng Thắng (tức Thắng Kều) là Đinh viên ngoại, Trần Thiệu Nam (tức Nam già) là Trần Viên ngoại… Cái bàn là được lấy làm biểu tượng cho hiệp hội, đơn giản vì nó phẳng

Mình vô tình có biết vài chuyện của một số thành viên trong hiệp hội này, xin kể.

Nguyên Rùa học cùng mình ở Mỹ thuật công nghiệp. Thằng này giầu, chủ một công ty làm ăn rất phát đạt. Nguyên Rùa đẻ ba con, toàn gái. Nỗi buồn của nó trời biết, đất biết và Châu Điên biết.

Châu Điên chưa vợ, bình thường gọi Khổng Tử là lão dở hơi, nhưng hôm liên hoan họp lớp, trong mâm có mặt Nguyên Rùa, Châu Điên nói:

“Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô. Thánh Khổng dạy là chỉ có chuẩn. Ba con gái chứ mười con gái cũng coi như lông. Tiền sắp núi mà trong nhà đéo có chim cũng vứt!”.

Mặt Nguyên Rùa đỏ phừng phửng, mắt chỉ chực nổ.

Mấy đứa ngồi mâm đấy toàn đứa có con trai. Bọn này ái ngại cho Nguyên Rùa quá mới can Châu Điên:

“Mày vừa phải thôi, hoàn cảnh Nguyên Rùa thê thảm thế mà mày còn toang toáng cái mồm làm nhục nó! Mà nhỡ nó nhục quá, nó lăn ra chết đấy thì có phải ân hận cả đời!”.

Mặt Nguyên Rùa tái bầm tái dập, như người chết trôi.

Sau này Châu Điên lấy vợ. Vợ Châu Điên chửa, thằng này đưa vợ đi siêu âm, biết kết quả xong thì thất thần ngơ ngơ, trên đường ra cổng viện đâm dúi dụi vào tường. Vợ phải đỡ.

Hôm con Châu Điên đầy tháng, Nguyên Rùa mang chai rượu to đến chúc mừng, nồng nhiệt lắm. Con Châu Điên nằm trong nôi, Nguyên Rùa tới bên, rồi nói với Châu Điên, giọng rất tình cảm:

“Thằng cu nhà mày, trộm vía, chim có vẻ mọc chậm nhỉ!”


Lớp mình số cùng cảnh với Nguyên Rùa, Châu Điên không ít.

Vợ Thắng Kều chửa được ba tháng. Bác sỹ khám xong bảo:

“Thai khỏe, đạp mạnh thế chắc là con trai!”

Thắng Kều nghe, rồi nhìn loài người cười ngạo nghễ.

Ở đời, thỏa mãn quá thì đâm tởn, làm trò, nên ai mà hỏi vợ sắp sinh con gì, thằng này thảm thiết:

“Buồn quá, vợ nó chửa thằng cu. Mà mình thì lại chỉ thích con gái cho nó tình cảm”; rồi kêu hu hu, nhưng ánh mắt lóe lên nhâng nhâng, rất hợm.

Vợ Thắng Kều chửa bốn tháng rưỡi, đưa đi siêu âm. Soi mãi, chẳng thấy chim cò đâu. Bà bác sỹ bảo: “Con gái! Trăm phần trăm!”

Vợ Thắng Kều đẻ, con tên Hiền, xinh, kháu. Hôm sinh nhật con Thắng Kều trong số bạn bè đến dự có Thành Phệ, Huy Sư là hai thằng đẻ hai con toàn giai. Đang nhậu, thằng cu đầu nhà Huy Sư tám tuổi lăm lăm cái thước dây chạy vào nói:

"Bố ơi, nhà em Hiền dài 8m rộng 7m, nhưng có cái mẩu đất bé tí phía sau con chưa đo được”.

Huy Sư nói:

“Chỗ đó con không cần đo, sau này con cứ cho bố mẹ vợ ra ở đấy”.

Thì ra Huy Sư đánh hơi thấy Thắng Kều đẻ bướm, nhăm nhăm cho con mình xuống xí làm vợ, ý đồ chiếm đất rất lộ.

Thành Phệ thấy thế liền lôi Thắng Kều ra ngoài chỉ thằng Phệ con mới 6 tuổi đang đứng cạnh vệt nước ri rỉ chảy trên tường, có hình chữ H nằm trong trái tim, bảo:

“Con tao viết bằng chim đấy, nó đăng kí cái Hiền trước rồi. Nhà này chẳng đến lượt cho con thằng Huy!”.

Ang áng chiều cao vệt nước trên tường thì nghi hình trái tim là thằng bố đái hộ.

Thắng Kều bật khóc hu hu.


Nam Gìa, sinh 1965, nhiều tuổi nhất lớp, là lớp trưởng. Gã lấy vợ 8x, trẻ măng măng. Con Nam Gìa ba đứa, tên đều có chữ “Thị”.

Nam Gìa mở xưởng làm tranh sơn mài, bán khá chạy. Quê vợ lão ở một vùng trung du, lão về đón hàng chục đứa em út cháu chắt bên vợ lên đào tạo nghề sơn, nuôi ăn trong nhà, lương tháng từ triệu rưỡi đến hai triệu. Mình bảo với Nam Gìa: “Quê bên đấy phải đúc cái tượng ghi công anh mới phải! Không chỉ tạo công ăn việc làm, mà còn biến một loạt thợ cày thành họa sỹ, đóng góp lớn vào phát triển nguồn kinh tế tri thức địa phương!”.

Mà quả quê vợ coi lão như ông thành hoàng. Làng nước thi nhau săn đón gửi gắm.

Bố vợ Nam Gìa và Nam Gìa xêm xêm tuổi, Hai bố con thường tửu tay bo với nhau. Rất bình đẳng.

Cũng có lần bố vợ xuống nhà Nam Gìa ở Hà Nội chơi, nhìn tranh con rể, thấy người ngợm méo mó như quái thai, mông vú thòi lòm lòm…

Vợ dọn mâm, bố vợ con rể rượu vài tuần, biêng biêng, bố vợ chỉ mấy cái tranh bảo:

"Anh Nam phải trau dồi thêm nghề!".

Nam Gìa ngứa mũi lắm, nhưng vẫn im.

Bố vợ tiếp:

"“Trên thị trấn có ông thợ truyền thần, chỉ cần đưa cái ảnh bé ti hin,… mà ông ấy vẽ giống y xì xì. Đấy mới là vẽ! Tài thế chứ!”

Nam Gìa cay mũi quá, nhịn không nổi, mới bảo:

"Bố biết cái gì về vẽ mà cũng thế với không thế! Con mà đéo quá cố trước bố thì con truyền thần cho bố, xem thằng nào vẽ giống hơn!".

Bố vợ cú, bảo:

"Anh mà giỏi thật thì đã đéo đẻ toàn bươm bướm!"

Nam Gìa ức, bóp vỡ chén rượu. May mà vợ ở phòng trong te tái phi ra, quát cả chồng cả bố lơi xơi, mới tạm yên.

HIỆP HỘI SẢN XUẤT BÀN LÀ có Nguyên Rùa làm thư kí hội. Nam Gìa tuổi tác cao, lại thâm niên làm lớp trưởng, đương nhiên là chủ tịch. Nhưng lão chẳng mặn mà gì với chức, chỉ nhăm nhăm soi thằng nào sắp đẻ bốn con gái, để nhường (xem ra cơ hội này thời nay hơi khó).

Các viên ngoại hàng tháng cũng tổ chức đại hội, lúc nâng ly, hô “Bàn là muôn năm! Zhô… zhô… zh… ô”. Nghe tiếng hô thì to, nhưng mặt mày các hội viên ủ ê ngơ ngác. Nhìn, than ôi, rất thương!

 

 

Thảo luận cho bài: "Hiệp hội sản xuất bàn là"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả