Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình

Tác giả:

“Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế.”

“Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại sao con làm vậy mà thôi,” mẹ chân thành nói lúc đã quay trở lại xe và hạ kính xuống.

***

Vài tháng trước khi tốt nghiệp đại học, rốt cuộc tôi cũng rời ngôi nhà của mình ở San Diego và chuyển đến Los Angeles. Ở trường đại học, tôi được đào tạo về điện ảnh và truyền hình, đặc biệt tập trung vào lĩnh vực viết lách, và tôi quyết định sẽ cố gắng theo đuổi nghề viết kịch bản.

“Nghe này, công việc này rất vất vả, và ban đầu mày sẽ phải chịu nhiều đắng cay đấy, nhưng chỉ cần qua được thì mày sẽ thành công,” đó là lời khuyên bố tôi dành cho anh Evan trong bữa ăn tối vào tháng Chín, khi cả hai anh em chúng tôi tuyên bố về mục tiêu mới cho nghề nghiệp. Evan quyết định dấn thân vào sự nghiệp lặn biển.

“Sẵn sàng mà cầu nguyện mẹ nó đi,” là lời khuyên bố dành cho tôi sau đó khoảng hai mươi giây, khi tôi chia sẻ về kế hoạch của mình.

it-nhat-ban-van-con-co-gia-dnh

Mặc dù vậy, bố tin tôi và hoàn toàn ủng hộ quyết định của tôi. Trên thực tế, ông ủng hộ tôi nhiều đến mức chủ động đề nghị trả tiền thuê nhà ba tháng đầu tiên cho tôi ở Los Angeles để giúp tôi tự lập.

“Bố nghĩ, có được cái quái gì đâu khi chết đi để tiền lại chẳng tiêu được? Có lẽ bây giờ bố sẽ đưa cho mày khi mày cần giúp đỡ. Hơn nữa, bố định phung phí phần lớn vào những thứ vớ vẩn khi về già,” ông giải thích.

***

Tôi tìm thấy một căn hộ hai phòng ngủ ở một khu nhà nhỏ màu trắng có mười căn ở khu Tây Hollywood. Tôi ở chung với một người bạn học cùng đại học giờ cũng đang tìm cách chen chân vào lĩnh vực giải trí. Sơn trên tường bong hết cả ra, còn thảm thì đầy những vết ố đủ để làm một phẩn hoành tráng cho CSI

Khi mới đến, hầu như tôi không có một khái niệm gì về Los Angeles. Mặc dù lớn lên cách đó hai giờ đi đường về phía nam nhưng hiếm khi tôi đến đó. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng bố tôi hoàn toàn không phải vô căn cứ khi nói, “Los Angeles giống như bà chị của San Diego, đã già cả, xấu xí hơn lại còn bị bệnh mụn rộp.”

Vì không có nhiều trải nghiệm với Los Angeles, tôi gặp một ít ngỡ ngàng – vụ thứ nhất diễn ra trong đêm đầu tiên của tôi ở căn nhà thuê.

Tôi biết phòng ngủ của mình chung tường với hàng xóm, khi vừa đặt lưng vào chiếc giường cũ rộng lớn thì tôi nghe thấy tiếng làm tình nồng nhiệt vang lên từ bên kia bức tường vữa mỏng manh.

Tôi chưa bao giờ gặp những người hàng xóm này, nhưng vì đã xem khá nhiều phim khiêu dâm nên ngay lập tức tôi hình dung ra một quả bom tóc vàng cùng bộ ngực vĩ đại đang mê tơi với một người đàn ông không rõ mặt. Cùng với âm thanh nền sống động, hình ảnh này khiến tôi bị kích thích đến mức sau vài phút lắng nghe, tôi nhét ngay chiếc đĩa DVD khiêu dâm duy nhất của mình vào chiếc máy tính Mac để bàn và sục cho ra rồi ngủ thiếp đi.

Hôm sau, tôi bước ra khỏi nhà đúng lúc những người hàng xóm nồng nhiệt cũng vừa bước ra.

“Chào cậu, tớ là Steven. Đây là bồ tớ, Lucas” anh hàng xóm nói với tôi, giới thiệu người bạn tình đực rựa còn to con hơn cả anh ta.

Thảo luận cho bài: "Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả