Khách trọ bí mật

Tác giả:

Một người bạn bí ẩn – một câu chuyện bất ngờ – một người không bao giờ quên…

khach-tro-bi-mat

 1. Trở về nhà từ lớp luyện thi vẽ kiến trúc, Quân rẽ sang đoạn đường ngược chiều. Việc này xảy ra không thường xuyên, nhưng tựa như thâm nhập vào trò chơi căng thẳng, không thể đoán trước điều gì sẽ ập đến một khi bắt đầu hành động phạm lỗi. Cuối đường, mảnh trời tam giác hiện ra giữa các vòm cây đang biến màu một cách đáng kinh ngạc, từ sáng xanh sang óng đỏ rồi tím thẫm lại. Nhiều ốc gió cuốn xoáy cát khô và lá mục trên vỉa hè. Những con chim thảng thốt bay thấp náu dưới mái hiên. Sắp mưa. Một bàn tay vô hình vặn dây cót, đẩy các chuyển động lao nhanh hơn ..

Chính vào thời điểm ấy, mắt Quân đột ngột bắt được tín hiệu đỏ bên phải con đường. Nguy hiểm băng ngang mũi chiếc ô tô, xe cậu đến rất gần tín hiệu đỏ. Đó là quả táo lớn đặt ở ngăn lưới ngoài cùng chiếc ba lô lớn.Chiếc ba lô trĩu một bên vai cô gái đứng bất động trên vỉa hè. Trạc tuổi Quân, không hơn, nhưng dáng vẻ cô ta điềm tĩnh và đơn độc khác thường. Giữa đám đông hối hả trốn chạy cơn mưa, cô ta hoàn toàn là kẻ ngoài cuộc. Đột nhiên, giọng Quân vang lên, chính cậu cũng không ngờ:

– Hi! Bạn có cần tôi giúp không?

Cô gái ngoảnh nhìn, lấy lại bình tĩnh sau cái giật mình nhẹ:

– Tôi cần một nơi ẩn náu, vào lúc này!

Không kịp ngạc nhiên, suy tính chớp nhoáng vụt qua đầu Quân:

– Gia đình chúng tôi có một căn hộ chung cư cho thuê, hiện đang bỏ trống!

– Tôi sẽ trả đủ tiền – Cô gái nói nhanh! – Nhưng tôi cần được giữ bí mật!

– Được. Tôi đưa bạn đến nơi đó. Lên xe đi! – Quân nói, dường như tất cả diễn biến kỳ quặc này đã lập trình trước, trong một ngẫu nhiên bí ẩn.

Cô gái ngồi sau xe Quân, giữ khoảng cách, im lặng. Xe ra khỏi đoạn đường ngược chiều, cô chợt nói khẽ: “Chạy nhanh nữa lên, Quân!”. Cậu ngạc nhiên: “Bạn biết tên tôi ư?”.”Phù hiệu áo.Chúng ta cùng tên. Tôi là Thư Quân!”. Không nói gì thêm, Quân chăm chú vào tay lái. Mưa bắt đầu rơi các hạt nước to và nặng.Nhưng Quân không lưu tâm.Bên trong cậu, nỗi căng thẳng lẫn bàng hoàng bắt đầu hiện lên.

2. Trận mưa chuyển thành một cơn bão khi Quân về đến nhà. Ướt át và cóng lạnh, cậu tái nhợt. Người nhà nhìn cậu, ngạc nhiên: “Con ốm sao?”. Treo chiếc ống gỗ đựng bài vẽ lên vách, Quân nói khẽ, khó chịu: “Vâng, gần như vậy. Con muốn được một mình!”.Người lớn nhìn nhau, lặng thinh, phản ứng tôn trọng tế nhị trước hành động khác thường của một chàng trai tuổi mười bảy.Quân vào phòng, đóng chặt cửa. Mặc dù Will Young là đĩa nhạc yêu thích, mặc dù các bài tập tin học phức tạp thật đáng say mê, thì những điều vừa xảy ra trong vài giờ trước vẫn là ấn tượng quá mạnh ..

Khi Quân mở khoá căn hộ chung cư và bật đèn sáng, cô gái lạ giữ nguyên vẻ bình tĩnh lạnh lùng. Tuy nhiên, bước vào bên trong căn hộ trống, tháo ba lô xuống, đột nhiên cô run lập cập. Bối rối, Quân chỉ cho cô ta chiếc ghế dài duy nhất trong phòng: “Có lẽ nó cũng là cái giường bạn nằm tối nay ..”. “Vậy tốt lắm rồi – Thư Quân nở nụ cười nhợt nhạt – Ban nãy, tôi đã nghĩ mình phải ngủ ở trạm xe bus hoặc trong công viên”.

Quân đưa cho cô chai nước mang theo khi đi học thêm. Cô uống từng ngụm lớn, bớt run rẩy. Ngồi im lìm ngay dưới đèn, cô gái giống một bức tượng trầm tư với mái tóc kỳ lạ, phía trước cắt ngắn giữa trán và phần đuôi dài buộc chặt sau gáy.Quần áo của cô gây ấn tượng thanh nhã, một phần bởi vóc dáng người mặc khá cao, mảnh khảnh.Cô mang đôi giày đắt tiền, hiệu Rebok, màu xám xanh buộc dây, còn khá mới, loại dành cho người đi bộ.Bỗng cô ngước lên, bắt gặp đôi mắt quan sát của Quân.

Thảo luận cho bài: "Khách trọ bí mật"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả