khóc bà

Tác giả:

mắm môi nuốt lệ tiễn bà

trăm năm thôi đã hóa ra hồn chiều
đi về hai nẻo cô liêu
trông ra phùthế đã nhiều ưu tư
xót người ở chốn không hư
bát cơm ai xới, ấm trà ai đun
giá đông ai ủ đệm giường
hè tuôn nắng lửa ai giương quạt nồng
bà ơi! dương thế xa gần
cách chia trùng dậm cũng ngầy ấy thôi
nhớ người cưỡi hạc rong chơi
âm dương chẳng lẽ cách rời mãi sao ….

Thảo luận cho bài: "khóc bà"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả