Khung Cửa Hẹp

Tác giả:

Khi cánh cửa gương mở ra
cơn gió ùa vào nghe tiếng chim hót
căn phòng thêm sinh khí
cánh cửa đã đóng chặt ngày đêm
sợ bụi bặm và tiếng ồn ào
sợ cháu nhỏ và tôi ra đường
đãng trí!
Nên suối ngày tôi bị giam hãm trong căn phòng
chỉ mười mấy mét vuông
trang trí sát tường một chiếc ti vi
nơi thành phố yên lành và đầy nắng
tôi chẳng muốn mở ra xem vì biết rằng
hình ảnh và lời nói toàn những điều gian dối
của một bộ phận biên tập
hợm hỉnh mê hoặc lòng người
những bộ mặt trơ trẽn trước ống kính
như con vẹt
làm tôi ghê tởm đến rợn người
lời thoại chẳng bao giờ nói đến sự thật cuộc đời
đánh đồng giá trị nhân văn với lời phỉnh gạt
như cuộc đời tôi với căn phòng chật hẹp
Ngoài trời kia …
nắng – gió
lá rụng chao nghiêng và cánh bướm nô đùa
tôi ước riêng mình một giây, phút
Tự – do.

Thảo luận cho bài: "Khung Cửa Hẹp"