Lạc mất thiên đường

Tác giả:

Tôi đã ở đây

trên ruộng cải đã tàn

chờ những ồn ào đi mất

tôi nghe Lanna hát

chẳng vui cũng chẳng buồn…

* * *

Năm giờ sáng khi tôi thức dậy thì đã đến đèo Bảo Lộc. Đoạn đường này là đoạn đường xấu nhất trong tuyến xe đi Đà Lạt nhưng cũng đoạn đường tôi thích ngắm nhất suốt cuộc hành trình.

Bao giờ cũng vậy, tôi luôn có cảm giác thèm muốn xin bác tài cho tôi xuống xe ở một đoạn nào đấy, đoạn đất trời được phủ một màu xanh lam nhàn nhạt trong sương mù giăng giăng giữa những luốn ruộng bậc thang ngoằn ngèo rồi hun hút những con đường đất nhỏ dẫn vào đâu đó sâu trong các rảnh đồi. Thỉnh thoảng, tôi đã nhiều lần tự hỏi liệu đó có phải là con đường dẫn đến thiên đường không? Và… Thiên đường thật sự có tồn tại hay không? Nếu có, thì thiên đường là gì?

lac-mat-thien-duong

Xe đến Đà Lạt lúc tám giờ hơn. Tôi bước xuống xe, ngay lập tức tôi co rúm lại vì không thể kiềm nổi cái lạnh đột ngột xộc vào người như gửi lời chào người khách mới đến.

Tôi uể oải bước vào một quán ven đường, gọi một ly cà phê sữa. Thiết nghĩ rằng cà phê sẽ giúp tôi nhanh chóng tỉnh táo trở lại sau chuyến xe hơn tám giờ đồng hồ.

Tôi đã định không thuê khách sạn ngay nhưng cái cảm giác lạnh khô của thời tiết mùa hè ở đây khiến tôi vô cùng khó chịu, trời thì vẫn nắng đấy nhưng lạnh thì vẫn lạnh.

Tôi vác balo cuốc bộ chừng hai cây số thì đến nơi, đứng tần ngần một hồi lâu tôi quyết định bước lên những bậc thang dẫn lên một con hẻm nhỏ. Lần nào khi đến Đà Lạt tôi cũng thuê phòng ở đây.

Đó là một ngôi nhà bình thường được gia chủ ngăn phòng ra và cho thuê lại với giá rẻ mạt năm trăm nghìn đồng một tuần nhưng nếu vào dịp lễ tết thì sẽ là một trăm nghìn đồng một ngày. Điều khiến tôi quay lại đây nhiều lần mỗi khi có dịp đó là cái vòm hoa của căn phòng phía sau nhà, vòm hoa giấy với hai màu đỏ trắng xen lẫn được đan thành vòm quanh cửa sổ, bên dưới là một mảnh sân con, trong góc sân, có một cây ổi đào. Lần nào tôi đến, nó cũng có một vài quả chín, một vài quả vẫn còn nằm lắc lư trên cành, một vài quả nằm lăn dưới những bụi cỏ và hoa cúc dại mọc chen chúc nhau chẳng biết rốt cuộc mảnh vườn này đã được trồng hoa và bị cỏ xâm chiếm hay hoa đã bắt đầu lấn áp mảnh đất của cỏ.

Tôi thích cái khung cảnh ấy, khi mọi thứ đều dường như đang rất lộn xộn nhưng nó lặng lẽ đến kỳ lạ. Nó đơn giản như một điều quá đỗi bình thường nhưng chẳng hiểu sao tôi chẳng thể cố tìm ở đâu ra được một cái khung cảnh như thế. Nó như một bức tranh được vẽ và chỉ nằm yên một chỗ đó, chẳng ai đem rao bán nó, chẳng ai biết đến nó và nó vẫn âm thầm tồn tại trong cái chỗ vốn dĩ đã thuộc về. Phải chăng vì nó quá đỗi bình thường?

Tôi lang thang ngày đầu tiên trên xứ Đà Lạt. Tôi mặc một chiếc len màu nâu nhạt giữ ấm cho chiếc maxi dài mỏng manh màu trắng bên trong, tôi lang thang khắp các ngõ ngách của các ngọn đồi cùng chiếc máy ảnh trên tay, đi tìm nơi gọi là thiên đường.

Tôi cố tình nhiều lần hỏi bâng quơ nhiều người…

“Chỗ nào với bà là đẹp nhất? Là thiên đường của ông? Nơi nào là thiên đường của chị? Em có thiên đường không? Anh nghĩ gì về thiên đường? Cô đã từng đến đó chưa? Nó ra sao? Tuyệt vời chứ?”

Thảo luận cho bài: "Lạc mất thiên đường"