Mày ổn, thì tao cũng ổn..

Tác giả:

Nó ngả người xuống giường, đeo phone loa to hết cỡ, list nhạc Vocaloid và Nightcore nó nghe nhiều nhất. Nó nhớ, người nó thương và cũng là người thương nó. Nó hối hận vì đã bỏ rơi người đó. Nó giận bản thân vì làm người nó thương phải đau khổ. Nó ghét chính mình vì hành động ngu ngốc. Là nó, người đã tự mình vò nát bức tranh đẹp đã mà vốn dĩ nó rất trân trọng. Và nó khóc…

***

may-on-thi-tao-cung-on (2)

Nước mắt ko ngừng rơi, mặt nó lạnh đi, cơ thể rã rời. Nhắm chặt mắt lại, cay điếng, nó khóc, ko thốt nên lời. Nấc lên từng cơn, nó quằn quại, khó chịu. Nó yếu đuối. Không, nó mạnh mẽ quá lâu rồi. Nó chịu đựng, nó xuống nước, bỏ qua cái tôi mà hành động như một đứa con nít, lời nói thốt ra, những câu nói mà nó không hề nghĩ là có ngày nó phải nói, với một người con trai.

Nó thích hắn từ hồi hk2 của lớp 9. Khác lớp nhau, nhưng nó có quen biết vài đứa ở đấy, hay qua lại giữa hai lớp, nó biết sơ về hắn qua lời của đám bạn lớp hắn. Vẻ ngoài khó gần, cả gương mặt lạnh lùng ít khi nào cười. Thoáng qua thì ai cũng nghĩ “Thằng đó chảnh ghê.” Nó nhìn hắn, ghét cái kiễu đó, ít hoà đồng, cỡi mở, ít nói, im im, có thể là thành phần “nguy hiểm”, nó không ưa gì hắn. Nhưng phải phục cái là hắn học giỏi, hơn nó. Đó cũng là lí do nó ghét hắn. Nó ghét hắn vì là con trai, cái gì hắn cũng hơn nó. Da trắng hơn nó này, có cái môi lúc nào cũng ửng đỏ, cứ như bôi son, vóc người cũng nhỏ nhỏ, nó muốn được như hắn. Híc. Liệt kê ra lí do thì có mà sang năm. Ghét của nào trời trao của đó. Rồi nó thích hắn…

Ngay lúc đầu, có vô vàng lí do khiến nó ghét hắn, thì bây giờ, chính những lí do ngớ ngẩn đó mà nó thích hắn. Chắc hắn không ngó ngàng hay quan tâm gì đến nó. Ừ, không 1 cuộc nói chuyện, chạm mặt nhau, như người dưng. Thấy hắn, nó chỉ biết đứng nhìn theo, nhìn và nhìn. Nó bắt đầu làm quen với hắn qua Facebook. Mọi cuộc nói chuyện với nhau, người luôn bắt đầu và kết thúc câu chuyện, là nó. Nó thấy mình thảm hại quá. Con gái như nó, cũng bạo thật. Kệ đi, có lẽ, hắn đã biết đến sự có mặt của nó, ít ra là vậy..

Những biễu hiện của hắn, không hiễu sao, nó đã có cảm giác, hắn đã thích ai đó, nhưng không phải nó. Nhỏ mà hắn thích, dễ thương hơn nó nhiều, nhỏ đó hiền, nữ tính lắm, học cũng giỏi nữa, nó thấy hắn hợp với nhỏ đó hơn. Nó tự ti về bản thân, về tất cả. Bạn thôi, không đi xa hơn được. Cứ rãnh rỗi online, thấy nick hắn sáng là nó pm qua. Từ Facebook đến Yahoo. Mặc cho hắn chơi game, nó vẫn cứ spam tin nhắn. Nó chờ khi hắn chơi xong ván game, nó đợi khi hắn coi xong bộ anime, hay xong 1 tập truyện. Chờ và đợi, nó không mệt, nếu việc làm vô nghĩa đó có thể giúp nó được nói chuyện với hắn. Những lời hỏi han, đùa giỡn, cả những lời quan tâm, nó dành cho hắn, vì hắn đặt biệt trong tim hắn. Nhưng đối với hắn, có lẽ, nó đơn giản là 1 đứa bạn bình thường, không hơn. Nó quậy lắm, nói nhìu nữa, tính tình thô bạo, cứng đầu. Nó và hắn, 2 con người hoàn toàn đối lập với nhau..

Mọi chuyện cứ thế mãi đến kì thi chuyển cấp, nó, đã có ý định thổ lộ tình cảm của mình với hắn. Dĩ nhiên là hắn từ chối… Dù biết trước kết quả, nhưng nó cũng không thể không hi vọng. Nó im lặng mãi sau ngày đó, nó né tránh hắn. Nhưng bản tính nó, không kìm chế được cảm xúc, và nó không thôi bỏ ý định đeo đuổi hắn. Nó tiếp tục bắt chuyện với hắn, ngày nào cũng pm qua. Và nó im lặng, đợi hắn chủ động pm qua trước chăng?? Nghe sao mà xa vời quá..Đúng, nó không là cái gì trong cuộc sống của hắn cả. Chỉ là 1 con nhỏ thích gây rối, ưa làm phiền phá đám, 1 đứa rắc rối khó ưa và đáng ghét.

Thảo luận cho bài: "Mày ổn, thì tao cũng ổn.."

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả