Mẹ ơi, ba…

Tác giả:

Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì ba đã quá lẻ loi trong cuộc đời này mà thôi!

***

Mẹ! Con viết những dòng này, chẳng có dịp chi đặc biệt, chẳng phải sinh nhật ba, cũng chẳng phải ngày của ba, chỉ đơn giản là con đang là một đứa con gái đang có một ngày rất mệt mỏi, vì đã bị cuộc đời này quật ngã…

me-oi-ba

Mẹ ơi,

Ba là người thay thế cho ông bà ngoại sống cùng mẹ đến cùng đích cuộc đời. Ba, từ lúc con nhận thức được cuộc đời, trong mắt con ba là một người đàn ông lặng lẽ…

Con chẳng nhớ gì về những tháng ngày con còn bé xíu, nhưng lại nhớ rất rõ một kỉ niệm, đó là khi ba cứ cố hỏi con gì đó trước khi mẹ chở con đến trường mẫu giáo, con đã trả lời ba một cách gắt gỏng.

Sau đó, con đứng giữa nhà, khóc!

Ba hoảng, bảo mẹ “Tự nhiên nó đứng đây khóc à!”

Thật ra, cả ba và mẹ lúc đó không biết, lúc đó con khóc là vì con ân hận…

Mới đó thôi… kỉ niệm trong con như chỉ mới ngày hôm qua, ấy vậy mà đã gần 20 năm trôi qua rồi thì phải. Trong suốt thời gian 20 năm ấy, con với ba không nói chuyện nhiều như con với mẹ. Đơn giản vì con là con gái, và đơn giản là vì mẹ tâm lý hơn ba. Suốt 20 năm trời, con không ít lần làm ba buồn vì những lần hai cha con không thể tìm được một tiếng nói chung, vài lần bị mẹ mắng vì cư xử không phải phép, nhưng ba và mẹ, có lẽ không ai hiểu con thương ba nhiều thế nào.

Mẹ!

Ba và mẹ, kết hôn cũng 23 năm. Con biết ba trước khi kết hôn cùng mẹ, vốn là một người con trai trong một gia đình đông con. Trong gia đình ấy, ba đã học được cách lặng lẽ ngay từ lúc còn nhỏ, bởi lẽ… ba kém may mắn hơn những người con trai khác của bà nội. Mà từ “kém may mắn” có lẽ không đúng lắm chăng? Ba làm gì cũng giỏi, nấu ăn giỏi, học giỏi, làm việc giỏi, chính vì thế mọi việc trong gia đình đều là do ba cáng đáng cả. Ba lo mọi việc lặt vặt trong nhà, nấu nướng, quét dọn,… mà chả ai thấy, ba học giỏi, đậu các kì thi một cách vinh quang, cũng chả ai hay. Lớn một chút, khi bác, chú người đi Mỹ, người đậu Y, ba cũng lặng lẽ một mình trước ngưỡng cửa đại học Nông Lâm, chẳng ai đưa, chẳng ai đón. Ba buồn, nỗi buồn không ai thấu, dù đó là gia đình của chính mình.

Ra trường, ba về Bình Dương làm kỹ sư, và ba gặp mẹ ở cái miền đất thôn quê mộc mạc ấy…

Đó là lí do ba luôn lặng lẽ, mà con nghĩ… đó cũng là lí do để mẹ chấp nhận ba làm người đàn ông cùng sánh bước đến suốt cuộc đời.

Lấy mẹ rồi, ngay sau ngày cưới ba rời Bình Dương về thành phố phụ việc cho bác. Ba đi suốt cả tháng, mẹ trông ngóng chẳng thấy mặt đâu, thì nóng ruột lắm. Ba, dù đã có gia đình riêng nhưng vẫn chăm lo từng li từng tí cho cái gia đình lớn của mình, nhưng cuối cùng ba vẫn về với mẹ, dù sau đó, ba vẫn hai chân ngược xuôi Bình Dương – Thành phố, lúc đó, chắc quãng đường của ba không dài như bây giờ đâu mẹ nhỉ!

Con còn nhớ, mẹ hay kể, lúc con còn bé xíu, ở cái thuở mà được ẵm bồng trên tay, thì không hay khóc đêm, nhưng nếu con khóc đêm, dỗ hoài không nín, tức là mẹ biết sáng mai ba sẽ trở về Bình Dương với mẹ và con. Con nghĩ hoài, vẫn thấy thật kì lạ, con và ba luôn có sợi dây liên kết từ lúc con còn rất nhỏ như vậy, không phải sao mẹ?

Thảo luận cho bài: "Mẹ ơi, ba…"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả