Miền kí ức

Tác giả:

“Đừng nghĩ tuổi thơ có thể được mua bằng tiền, không có tuổi thơ thì tâm hồn đã khuyết một phần mất rồi…”

*** Sắp đến mùa thi, bài vở nhiều làm tôi đâm ra chán, lúc này điều làm tôi hưng phấn còn gì nữa ngoài việc hí hoáy trên trang giấy để truy lùng thứ cảm xúc bí ẩn. Cũng phải thôi, ngoài nhiều dự định ấp ủ bấy lâu đối với một thằng con trai chập chững vào đời, tôi còn nuôi biết bao ước mơ con con từ bé nữa. Bất giác tôi quay sang nhìn tấm ảnh ngày thơ của mình, có cả cái Mén, thằng Xì, rồi nhiều đứa trong xóm nữa. Chợt nghĩ về cái ngày xưa yêu dấu của mình, kỷ niệm cứ theo dòng tiềm thức mà trôi mãi…

mien-ki-uc

Tôi nhớ những trò chơi mà tụi trẻ đã thức đêm thức ngày để sáng tạo ra, trò chơi đã theo thời gian đến giờ để khi nhìn thấy tụi nhỏ đàn em chơi, lại cười bâng quơ… Ngày bé, tôi và mấy đứa cùng trang lứa khoái nhất là chơi trò “tìm kho báu” – trò chơi được “truyền lại” đến giờ. Mỗi đứa tự đánh dấu “lãnh thổ” của mình sau đó chôn ở đó những đồ vật nhỏ như cái đồng hồ đã hỏng, con ốc, quan trọng nhất là sợi dây tơ hồng. Khi khách đến “lãnh thổ” của ai mà tìm được sợi dây tơ hồng sẽ cưới “chủ nhà” làm vợ. Chị tôi (tuy không phải ruột thịt gì nhưng tôi quý chị ấy lắm nên gọi thân mật vậy) “thích” cái Ất – tên công tử nhà giàu đẹp trai nhưng vô cùng hống hách và tôi cũng chẳng hiểu sao chị tôi lại “thích” nó nữa! Lần ấy, chị tôi chơi gian chôn ở “đất nhà mình” toàn là dây tơ hồng mà chẳng có lấy một thứ gì cả. Thế là tên Ất sang, xúc lên toàn trúng dây tơ hồng, hắn phát cáu văng tục:

– Con Búp chơi gian, tao đếch chơi nữa – Nó hâm hực xé đống dây tơ hồng quẳng xuống đất quay ngoắt về.

Chị Búp ngẩn người hồi lâu rồi ngồi phịch xuống mà òa lên khóc, khóc nức nở, réo rắt khiến cả bọn chúng tôi thở dài ngán ngẩm chỉ biết vỗ nhẹ vào vai chị, nói mấy tiếng rồi mỗi đứa mỗi nơi. Trưa hôm đó tôi ăn vội bát cơm, chạy sang nhà Búp dù trên mặt vẫn còn vương mấy hạt cơm trên mép. Chị ngồi trước cửa, mắt đỏ hoe, chốc lại nấc lên nghẹn…Tôi thương chị quá, tôi bắt chước mẹ vuốt nhẹ trên lưng chị như cách mẹ tôi làm khi tôi khóc rồi nhỏ nhẹ:

– Chị cần xấc gì loại người như thằng ấy, cứ cố gắng đi sau này em sẽ kiếm cho chị một anh đẹp trai, giỏi giang hơn tỉ tên này, nhé…!

Chị tôi không nói, chỉ cười trừ mặc trên đôi mắt vẫn còn ầng ậng nước. Lúc này, trong đầu tôi dường như đã “ghi lòng tạc óc” câu hứa lúc nãy, tôi tự thề sẽ làm như thế, đó không phải là lời hứa suông. Ngồi với chị hồi lâu, tôi chào rồi ra về, qua đám lau cao tít là nhà tôi thế mà không hiểu thế nào tôi vướng sợi gì nhỏ nhỏ trong suốt làm suýt vấp té. Về nhà tôi hỏi mẹ mới biết đó là tơ trời, mẹ tôi nói rằng những người vướng vào sợi đó sẽ được trời se duyên với nhau…

Đã hơn 14 năm trôi qua, lần tôi trở về năm ấy mang theo biết bao kỷ niệm. Ở đầu làng, bọn con nít vẫn chơi trò “tìm kho báu”, tiếng reo hò tan vào gió heo may bay đi mất. Tôi khẽ cười, nhớ về người chị thân quen của mình. Chị tôi lấy chồng rồi, một anh thợ mỏ không giàu có như cái Ất nhưng yêu thương chị tôi lắm, thấy vậy tôi cũng mừng cho duyên số chị. Không hiểu chị tôi và anh ấy lấy nhau là do sợi tơ hồng hay phải chăng hai đã vướng tơ trời từ thuở nào…

Thảo luận cho bài: "Miền kí ức"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả