Miền quê thương nhớ

Tác giả:

…cho dù đi đến đâu con cũng nên nhớ con là con của cha mẹ, con sinh ra tại đây thì phải trở về tại đây, ra đi là để quay trở lại…

***

Mưa ào ào đổ xuống mái hiên nhà, tiếng sét réo vang gầm từ xa lắc, mấy chú gà con nấp ẩn vào cây rơm sau nhà. Mưa đầu mùa – những hạt mưa thật lớn, rơi xuống từng bẹ dừa tạo ra nhiều thứ âm thanh thật da diết và sâu lắng, chiều nay trời âm u không có một tia nắng xuyên qua giàn bí, để làm khô quần áo đang phơi ngoài sau nhà, cảnh tượng xem rất buồn và hồn nhiên như những chú gà con co rút vì lạnh.

Hùng ngồi nhìn thật não nề, dường như những hạt mưa đã làm ướt hết cả tấm lòng của anh, gợi cho anh nhớ lại thuở ban đầu tuổi nhỏ cùng tắm mưa. Nhưng chiều nay anh lại thích cái cảm giác ngồi trong nhà nhìn ra cửa sổ lắng tai nghe những hạt mưa rơi xuống. Đó là một trong những sở thích của Hùng mỗi khi buồn, hôm nay cũng vậy, anh đang buồn, nỗi buồn đã in hằn lên khuôn mặt cháy nắng của anh, đến nỗi xóm làng bạn bè trang lứa đặt anh biệt danh là “Hùng Sầu “.

Hùng đã thôi học. Vì hoàn cảnh gia đình, công việc mưu sinh của anh là phụ hồ nhưng đồng lương quá ít ỏi lại không phù hợp với công việc, nên anh quyết định bỏ quê lên Sài Gòn để tìm việc làm. Có nhiều người bạn đi làm Sài Gòn bảo anh công việc ở đất Sài Gòn rất dễ kiếm tiền, nên anh cũng muốn thử sức mình trong cuộc hành trình lần đầu tiên. Anh ngồi suy nghĩ vẩn vơ bên cửa sổ, anh buồn vì sắp chia tay với căn nhà mà hai mươi năm nay anh đã sinh sống, nơi này lại có cha mẹ, bạn bè và hàng ngàn kỷ niệm, khi lên Sài Gòn không biết có gặp người quen không? Anh phải làm gì ở đất lạ quê người khi trong đời anh chưa bao giờ đi xa, bao nhiêu suy nghĩ khiến anh thấy áp lực, lo sợ tận trong tâm tư…

Bất ngờ có tiếng gọi của mẹ làm những suy nghĩ chưa có câu trả lời của anh tan biến:

– Hùng ơi xuống ăn cơm con ơi, mẹ có nấu món canh chua cá lóc mà ba con mới bắt được lúc mưa hồi nãy, kêu ba con nghỉ tay vào ăn cơm luôn.

Hùng trả lời ngắn gọn:

– Ba ơi nghỉ tay vào ăn cơm luôn.

Ông Sáu cha Hùng đang cầm trên tay mấy cây cần câu, ông đứng nhìn Hùng mỉm cười trả lời:

– Ba vào đây, ba cố gắng cắm thêm câu để bắt cá làm món thật ngon để tiễn con lên Thành Phố.

Đoạn ông Sáu bước vào với mình ướt đẫm vì mưa, trên tay cầm hai con cá:

– Má nó ơi, đem hai con cá này chiên luôn đi, làm thật nhiều để tiễn mai con nó lên đường.

Bà Sáu vâng lời chồng làm ngay để có một bữa ăn thật ngon, vì bà, và Hùng, ông Sáu đều biết đây là bữa ăn chia tay, biết đến bao giờ Hùng mới được trở lại bên gia đình với bữa cơm đằm thắm, tuy đơn sơ nhưng dạt dào tình cảm gia đình, thừa hiểu hoàn cảnh gia đình nên Hùng đề nghị:

– Thôi được rồi, như vậy là đủ lắm rồi ba mẹ ạ, hai con cá còn lại để ngày mai ba mẹ ăn, ba mẹ làm vậy con đi không đành.

Ông Sáu và vợ đều muốn như vậy, nhưng Hùng đã ra ý kiến lại không muốn để cho Hùng buồn nên ông bà quy thuận theo anh, gia đình ngồi bên bữa cơm chiều, kể chuyện cho nhau nghe vì họ đều biết sắp có cuộc chia tay diễn ra trong nước mắt, mặc dù cả ba người họ đều không muốn nhưng biết làm sao khi gia đình Hùng quá nghèo, Hùng lại muốn đi xa kiếm việc làm để phụ giúp gia đình, mặc dù Hùng là đứa con duy nhất của ông bà. Bà Sáu quay mặt về nơi khác vì sợ sự xúc động lại trào dâng, đôi khi bà chỉ ú ớ đôi tiếng đáp cho qua chuyện, những câu đáp thật ngắn gọn, ông Sáu cũng buồn không kém bà, với ông Hùng là tất cả, như châu báu quý giá nhất trên đời, ông cũng thừa hiểu được không có sự thương tâm nào hơn sự chia tay, người đi, người ở lại, kẻ thương, người nhớ, ông Sáu lắc đầu gắp một đũa rau vào chén bà vỗ vai và an ủi:

– Thôi má nó ăn đi, không gì phải buồn cả chuyện đời mà, huống chi thằng Hùng con mình nó đi làm kiến tiền phụ giúp gia đình, mình phải vui chứ bà.

Bà Sáu nghẹn ngào trong giây phút rồi nhẹ lắc đầu thở dài:

– Tôi ăn không nổi đâu, cũng chẳng biết là chuyện gì.

Bữa cơm gia đình tưởng chừng sẽ đầm ấm nào ngờ lại nghẹn ngào. Hùng phải lên tiếng an ủi để cho cả ông bà được thấy nhẹ nhàng hơn:

– Mẹ à, con đã lớn rồi mà, biết tự chăm sóc cho mình huống gì con đã quen cực nhọc, con hứa khi nào tìm được công ăn chuyện làm sẽ thường xuyên viết thư về cho cha mẹ.

Ông Sáu cũng nói thêm:

– Đó má nó thấy chưa, con đã lớn rồi mà, má nó còn lo gì nữa.

Tuy miệng nói vậy nhưng lòng của ông Sáu cũng tan nát không kém vợ, bà Sáu vẫn còn in sâu nỗi buồn trên mặt.

– Tuy là vậy nhưng nó chưa bao giờ đi xa nhà…

Ông Sáu gạt ngang:

– Đó thấy chưa, Bà đúng là….. trong cuộc đời ai cũng có lúc bắt đầu ngay từ lần đầu tiên, mà chi cho mệt cái thân già, nó đi làm chứ có phải đi ra chiến trường đánh giặc đâu mà bà lo.

Hùng phải lần nữa an ủi mẹ già để bà bớt lo lắng hơn:

– Đúng rồi mẹ, ai cũng có lần đầu tiên mà, câu này mẹ hay nói đó, thôi ăn cơm đi.

Giây phút chan hòa đã trở lại, họ cũng dần quên đi tiếng đáy lòng. Hai tiếng đã trôi qua tiếng mưa càng nặng hạt hơn buổi chiều, thời gian hai ông bà được trò chuyện cùng Hùng không được bao lâu nữa, vì sáng sớm năm giờ Hùng phải ra bến xe để lên đường ngay, cả ba người họ cùng trò chuyện trong đêm, ông Sáu châm đầy bình trà nóng với ánh mắt nhìn Hùng tràn đầy niềm tin ông nhẹ nhàng vỗ vào vai Hùng:

– Hùng à, lần này ba cho con đi lên Thành Phố, thứ nhất là do nhà mình quá nghèo cuộc sống ở quê thì không trang trải nổi, thứ hai cố gắng nơi đất lạ quê người, cho dù đi đến đâu con cũng nên nhớ con là con của cha mẹ, con sinh ra tại đây thì phải trở về tại đây, ra đi là để quay trở lại.

Bà Sáu và Hùng hiểu được thái độ và những lời dặn của ông, Hùng lên tiếng:

– Dạ con biết rồi, cám ơn ba.

Bà Sáu cũng nắm lấy tay Hùng dặn dò:

– Phải giữ gìn sức khỏe nha con, lên trên đó khi nào có việc làm viết thư về cho cha mẹ biết.

Hùng trấn an bà:

– Ba mẹ cứ yên tâm, con hứa rồi mà.

Ông Sáu đứng dậy đi vào trong và nói vọng lại:

– Má nó kiểm tra lại đồ đạc trong hành lý nó đủ chưa.

Bà Sáu nhìn theo dáng ông trả lời:

– Có sẵn hết rồi! Ông yên tâm ngủ đi mệt cho, già hay lo xa.

Thời gian đã chín giờ, những tiếng mưa vẫn ào ào từ chiều vẫn không thôi, Hùng hiểu được tâm lý của cha mẹ khi có con một là lo vậy.

– Thôi mẹ cũng đi ngủ sớm đi.

Bà Sáu ngáp dài nhưng gương mặt đầy căng thẳng:

– Ừ con cũng vậy ngủ sớm đi mai cha mẹ tiễn con ra bến xe sớm.

– Dạ chúc cha mẹ ngủ ngon.

Chỉ còn lại mình Hùng, tâm trạng anh rối bời trong những tiếng mưa đêm, anh ước gì thời gian đừng trôi qua nhanh để được ở lại căn nhà này lâu tí nữa, anh cũng không biết công việc ở Thành Phố mình làm là gì, lương có cao không. Nếu tìm không được việc thì trở về quê hương thì phải mất mặt với bà con lối xóm, bao nhiêu suy nghĩ vu vơ đã gửi vào từng cơn gió lạnh rồi bay hút, điều mà anh lo sợ nhiều nhất là việc làm, bởi vì anh quá bé nhỏ lại không có học thức cao, không biết người ta có nhận hay không? Bao nhiêu suy nghĩ chưa có lời giải đáp thì ông Sáu bước lên với điếu thuốc trên tay nồng nặc mùi khói:

– Sao giờ này còn chưa ngủ hả Hùng, ngày mai phải đi sớm đó.

Hùng đáp gọn:

– Dạ lát con ngủ, sao giờ ba còn chưa ngủ?

– Tại mưa lớn quá làm ba khó ngủ.

Một câu nói dối lòng của ông mà Hùng nghe qua đã biết ngay, vì cha anh nằm xuống là đã ngủ người dân quê hay ngủ sớm, thời gian mà ông Sáu còn thức là có chuyện đang lo lắng cho Hùng nhưng không nói ra, bà Sáu bước chân ra thì thào với chồng:

– Ông ơi! Tôi không ngủ được.

Cả đêm đó ba người họ cùng trò chuyện khá lâu, họ chỉ ngủ được hai tiếng đồng hồ thì tiếng chuông báo thức năm giờ sáng réo vang lên, buổi sáng cỏ cây ướt đẫm vì cơn mưa đêm qua, trời vẫn chưa sáng hẵn những chú gà gáy ò ó o sau cây rơm, ông Sáu lái chiếc xe cub chở Hùng và vợ ra bến xe mà lòng đầy sự đau nhói, đến nơi Hùng bước xuống ngồi bên chiếc ghế đá chuẩn bị lên xe, hai ông bà đưa mắt nhìn mà cầm lòng không được, bà Sáu ú ớ chỉ nói được một câu khi Hùng đã lên xe:

– Mẹ chúc con lên đường mạnh khỏe.

Ông Sáu vẫy tay chào sau tiếng còi của tài xế, Hùng nhìn theo đăm chiêu, chuyến xe đã lăn bánh hai ông bà tựa vào nhau ngắm nhìn chuyến xe đang chạy, bà đã khóc trên vai của ông Sáu, Hùng cũng nhỏ từng giọt nước mắt xuống áo, nhìn về phía cha mẹ đang đứng và xa dần dần đến mất hút sau một cua quẹo, chỉ còn lại hai ông bà với những tiếng nghẹn ngào…

– Không biết chuyến xe này mang nó đi thời gian bao lâu mới mang nó trở về…

– Cầu trời phật cho con mình tìm được việc làm ở Thành Phố, mình về nhà thôi bà, khi nào làm có tiền nó sẽ về quê thăm mình mà.

Hùng ngồi trên xe không biết Sài Gòn là nơi nào, thỉnh thoảng anh hay hỏi những hành khách xung quanh, khi đến nơi anh chỉ còn lại bốn trăm nghìn, với bốn trăm nghìn anh thuê một gác trọ và đi tìm việc làm ngay, công việc ban đầu của anh là phụ hồ, đến bốc vác, làm quán cơm, nhưng vẫn không ổn định vì tiền lương quá thấp, chỉ đủ chi phí cho cuộc sống sinh hoạt hằng ngày chứ không có dư, chịu đựng làm lụng mãi đến một tháng sau anh mới được vào làm trong công ty chỉ là công nhân, nhưng công việc cũng khá nhẹ nhàng, tiền lương cũng không thấp nên anh quyết định làm luôn.

Tiền lương tháng đầu tiên của anh là ba triệu đồng, anh cầm trên tay vui như chưa bao giờ vui, anh quyết định tối nay về viết thư để sáng ra bưu điện gửi tiền và thư về nhà. Hùng thấy nhớ nhà vô cùng, nhớ cha mẹ, nhớ luôn cả quê hương, những lá thư của anh gửi về, dường như không hết cảm xúc của anh viết ở đất Sài Gòn, người đông nhà lớn, anh lại thích cái an nhàn mộc mạc của quê hương, mỗi khi tan ca về anh hay ra ngõ trước nhìn những áng mây cao trên trời, thèm cái nhìn và lắng nghe tiếng dịu của sông nước, thèm luôn những chiều hoàng hôn giăng lối trên những cánh đồng quê, có nắng chiều trong lành, những cánh chim bay về tổ ấm, dưới đường có đàn trâu về, nghĩ đến những cảnh ở quê hương anh chỉ bật khóc vì nhớ nó vô cùng. Nhiều đêm anh luôn miệng gọi, cha ơi, mẹ ơi, chẳng có tiếng ai trả lời.

Đêm nay những ánh sao của Sài Gòn đã mọc đầy, một vầng trăng đứng yên trên một nóc nhà cao tầng,những tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường, anh lại nhớ quê hương nông thôn da diết, một nỗi nhớ như siết chặt vào con người anh, nhớ những cánh đồng mơn mởn những cây lúa vẫy chào khi gió thổi, nhớ luôn hàng dừa quê ngoại mỗi khi trốn tìm tuổi nhỏ, hình bóng quê nhà vẫn hiện trong tim gan anh, một miền trăng tròn dịu, đậm chất thương yêu của con người, nó da diết thơ mộng và đầy hứa hẹn sẽ trở về như lúc xưa, được nghe tiếng ru con của những bà mẹ với giấc ngủ trưa hè, được nhìn lục bình trôi bập bềnh trên dòng sông nhỏ, được nghe thấy tiếng mưa, và thả hồn trong từng cơn gió, được hòa mình vào những cánh diều của những em nhỏ… Nghĩ đến những điều này Hùng chỉ mỉm cười dưới muôn nghìn sao của đất lạ quê người, Trăng Sài Gòn không tha thiết, như trăng đắm say chốn quê nghèo của Hùng, không biết khi nào mới được về quê và ăn món cá linh nấu bông điên điển. Với Hùng quê hương là chốn tìm về, với ngôi nhà sẵn sáng đón chân ta trở lại, một miền quê mà anh đã lớn lên và cất bước ra đi, nhưng chắc chắn anh sẽ quay trở lại và nồng nàn ấm áp với cơn mưa chân quê.

Đó là một miền nhớ nhung tha thiết sẽ vĩnh viễn không bao giờ anh quên.

Thảo luận cho bài: "Miền quê thương nhớ"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả