Một cái chết lãng nhách

Tác giả:

Khoa chết một cách lãng nhách. Đấy là tôi cứ nói như vậy thôi. Với tôi, đứa nào tự tử thì đứa ấy là đứa đáng chết. Chính xác là đáng bị gọi là chết một cách lãng nhách.

***

Chẳng có lý do nào có thể bao biện cho việc tự kết thúc cuộc đời của mình như vậy cả. Chết kiểu đó nhất định tôi sẽ không nhỏ bất cứ một giọt nước mắt nào đâu. Quỷ tha ma bắt nhà cậu đi, Khoa ạ! Tớ muốn đạp phăng cái quan tài mà cậu đang nằm trong đó ngay lập tức.

Tôi đã bảo rồi mà, tôi sẽ không khóc, dù Khoa có là thằng bạn thân nhất của tôi đi nữa. Phải, thằng bạn mà tôi đã và luôn nghĩ rằng có thể hiến tặng nó một quả thận, một con mắt, một cánh tay của mình… Tất cả những gì tôi có hai cái, tôi đều sẵn sàng tặng không cho Khoa. Cái nào chỉ có một thì thôi. Quỷ tha ma bắt cậu đi, tôi chẳng khóc đâu. Nhất định thế!

– Anh là bạn thân của anh ấy, sao anh không giữ anh ấy lại?

Hiểu Minh lả người đi rồi song vẫn nắm chặt tay tôi hỏi. Tôi im lặng, ôm lấy cô. Thật chặt. Tôi biết nói gì với Hiểu Minh đây? Không lẽ tôi lại nói với cô ấy rằng: “Em là bạn gái của Khoa, sao em không giữ cậu ta lại?” Ngoài kia, tiếng kèn trống và tiếng khóc bắt đầu váng lên. Lễ viếng bắt đầu…

mot-cai-chet-lang-nhach

Tôi thân với Khoa từ khi hai đứa bắt đầu đi học. Nhà Khoa cách nhà tôi hai con phố. Chúng tôi học cùng nhau từ lớp một đến lớp mười hai. Tôi chỉ đỗ cao đẳng trong khi Khoa đỗ Đại học Ngoại ngữ. Kể từ đó thì không còn ngày ngày cặp kè nữa. Song tối tối hai đứa vẫn kéo nhau ra trà Chanh ngồi chém gió với nhau.

Chúng tôi từng bị tụi bạn trêu là cặp gay vì lúc nào cũng dính tịt lấy nhau. Hồi đầu, Khoa ức lắm. Nhưng cậu ta vốn ẻo lả thật nên cũng chỉ biết chửi bới ngầm trong bụng thôi. Còn tôi thì chẳng bận tâm nên lúc nào cũng cười phớ lớ. Tôi nhớ có lần Khoa bảo:

– Nếu sau này, tớ với Hưng mà yêu cùng một cô gái thì sao?

– Chẳng sao cả – tôi đáp – cùng lắm là hai đứa mình chơi oằn tù tì xem đứa nào thắng sẽ có được cô ta, đứa nào thua thì rút lui.

– Sao lại thế được? Tình yêu cơ mà! Sao có thể dùng thứ đó để quyết định? Hưng đùa tớ đúng không?

Tôi phá lên cười. Khoa là vậy đó. Cậu ta cả tin và hồn nhiên đến vô cùng. Lúc đó, tôi còn trêu chọc cậu ta:

– Thế cậu có nhường cô ấy cho tớ không?

Khoa cắn môi và gật đầu quả quyết. Tôi hơi ngẩn người ra một chút nhưng rồi lại phá lên cười:

– Cậu rõ là đồ ngốc! Tớ thèm vào! Cô ấy mà yêu cậu thì dù cậu có nhường cho tớ cũng vô ích. Nhưng nếu cô ta yêu tớ thì cậu có muốn giành cũng vô nghĩa thôi!

Khoa ngẫm nghĩ một lúc rồi gật gật đầu và toe toét cười. Như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ vậy. Năm ấy chúng tôi học lớp mười hai.

Cuối năm lớp mười hai, tôi và Khoa cùng quen Hiểu Minh – hoa khôi của trường, học dưới chúng tôi hai lớp. Ban đầu quả thực là tôi rất thích Hiểu Minh. Không, phải nói là mê mệt Hiểu Minh mới đúng. Nhưng tôi giấu tiệt. Kể cả với Khoa. Tôi sẽ rất xấu hổ nếu như thích một ai đó mà lại bị người ta từ chối. Nhất là tôi nhận ra Hiểu Minh mê mẩn Khoa. Tôi hơi buồn một tẹo thôi vì như tôi đã nói, Khoa là người mà tôi sẵn sàng cho bất cứ thứ gì khi tôi có hai cái. Mặc dù Hiểu Minh chỉ có một.

Thảo luận cho bài: "Một cái chết lãng nhách"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả