Một nhành xuân

Tác giả:

(Tặng Đảng thân yêu tròn 50 tuổi)

Vâng, xin kể cùng Xuân đồng chí
Chuyện riêng chung, một cuộc đời bình dị

Năm 20 của thế kỷ 20
Tôi sinh ra. Nhưng chưa được làm người
Nước đã mất. Cha đã làm nô lệ.
ÔI nhứng ngày xưa… Mưa xứ Huế
Mưa sao buồn vậy, quê hương ơi!
Ngẩng đầu lên, không thấy mặt trời
Đất lai láng những là nước mắt…

Có lẽ vậy thôi… Tôi đã trôi như con thuyền lay lắt
Trên dòng sông mù sương
Tôi đã khô như cây sậy bên đường
Đau dám ước làm hoa thơm trái ngọt
Tôi đã chết, lặng im, như con chim không bao giờ được hót
Một tiếng ca lảnh lót cho đời
Nếu chậm mùa xuân ấy, em ơi!

Từ vô vọng, mênh mông đêm tối
Người đã đến. Chói chang nắng dội
Trong lòng tôi. Ôi Đảng thân yêu
Sống lại rồi. Hnạh phúc biết bao nhiêu!
Xóm thợ đói nghèo cùng tôi kết bạn
Leo lét đèn khuya. Sáng từng chữ Tuyên ngôn Cộng sản
Bàng hoàng nghe Mác gọi xung thiên
Sang sảng Lê-nin… Giành lấy chính quyền!
Tưng bừng trái đất hồi sinh
Mở bình minh
Dáng Liên Xô lồng lộng.
Và nhân loại dần dần chuyển động
Tất cả đòi giải phóng
Việt Nam ơi!

Đến cùng tôi, rọi sáng chân trời
những anh chị rất hiền, gản dị
Ôm hôn tôi, và gọi tôi “đồng chí”
Cái hôn say hơn mọi tình yên
Nâng hồn tôi như gió nâng diều
Tên gọi mới của con người đứng thẳng
Tiếng chào mới của con người quyết thắng
Hết nỗi buồn cay đắng, từ đây…

Mẹ của con! Hơi ấm những ngày
Thuở bé thơ, mẹ hằng chăm chút
Con sẽ đem cho những em côi cút
Cho những ai khao khát tình thương
Cho những ai vất vưởng, thiếu quê hương
Cùng ngọn lửa của niềm tin, hy vọng.

A! Cuộc sống thật là đáng sống
Đời yêu tôi. Tôi lại yêu đời
Tất cả cùng tôi. Tôi với muôn người
Chỉ là một. Nên cũng là vô số!

Dậy lên, hỡi đồng bào đau khổ!
Đất nước này phải thơm lúa thơm hoa
Dân tộc này sẽ là một bài ca
Cùa nhân nghĩa bốn nghìn năm toả rộng.

Tôi hát lớn. Va trái tim sôi nóng
Đẩy tôi đi cùng sóng người đi
Cờ đỏ bay cao. Sức mạnh thần kỳ
Qua lửa máu. Không thể gì ngăn nổi.

Nhớ làm sao bao nhiêu đèo suối
Kể làm chi, mấy tuổi đường đời
Có ai đo được sức trẻ hai mươi
Có ai tính được lòng người đầu bạc ?
Chỉ biết vậy, từ khi ta có Bác
Đảng cùng ta, như cội liền cành

Là mùa xuân vô tân, lá tươi xanh
Một lá rụng, lại trăm mầm lộc mới
Trong bão táp, vẫn hiên ngang, phơi phới
Chúng ta đi. Nhìn tới tương lai…

Đến hôm nay. Trời rộng biển dài
Ta lại ngắm núi sông ta hùng vĩ
Rũ sạch máu và bùn dơ giặc Mỹ
Dáng thanh xuân hồng nắng Thái Bình Dương
Mà rưng rưng muôn nhớ ngàn thương…
Ôi Tổ Quốc!
Tự hào thay ngọn đuốc
Của lương tâm
Đời đời cháy sáng.
Xin dâng tấm lòng ta ơn Đảng
50 năm
Đêm hoá trăng rằm
Tỏ mặt người, mặt đất.

Mặc chúng nó, lũ sói beo bầm gan tím mật
Nanh vuốt bay sẽ đào huyệt chôn bay
Chắc tay cày và chắc súng trong tay
Thép xây dựng cũng là gươm giữ nước.
Vững thế trận, ta lên phía trước
50 triệu nhân dân
50 triệu anh hùng
Như hôm nào, dáng Bác vẫn ung dung
Đường hoàng, tiến bước!

Lạ lùng chưa
Ta sống thật đây, gian khổ đêm ngày
Mà cứ tưởng bay trong mơ ước.
Bữa cơm khoai, ít cá nhiều rau
Mà ngăn sông làm điện, khoan biển làm dầu
Chân dép lố
Mà lên tàu vũ trụ.

Đời vui thế khi ta làm chủ
Anh em ơi, đồng chí mình ơi!
Trẻ lại rồi thế kỷ 20
Và trẻ mãi, mỗi người
Một nhành xuân, của Đảng.
(17-1-1980)

Thảo luận cho bài: "Một nhành xuân"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả