Mùa hoài niệm

Tác giả:

Xin được dành tặng cho riêng em những hoài niệm của tôi!

***

Một mùa hè nữa lại trôi qua. Thấm thoắt cũng đã gần 6 năm. Đôi lúc tôi vẫn lặng đi trước tất cả mọi thứ. Cái cảm giác mọi thứ xung quanh trở nên vô hình chỉ có tôi đang đối mặt với chính mình mà thôi. Chẳng hiểu sao dù đứng giữa cái mà người ta gọi là hạnh phúc tôi lại “quyết đoán” nhanh đến vậy .

Tôi vẫn còn nhớ đến mùa hè năm ấy. Mọi thứ đến thật nhanh nhưng khi ra đi thì trải dài như vô tận. Con đường mà tôi đi không có em và cũng chẳng có thêm một ai. Dù gặp nhiều người nhưng trong tôi vẫn không có một ai khác có thể so sánh với em. Có lẽ vì tôi vô cảm và có lẽ rằng được gặp em là niềm may mắn nhất trong cuộc đời của tôi.

mua-hoai-niem

Em không có một đôi mắt rất buồn và một cái tên đẹp. Lúc đầu tôi thực sự thích cái tên của em. Nó gợi cho tôi một cái gì đó buồn man mác mà không thể biết nó là điều gì. Tôi thích em mà đến chính cả bản thân cũng không hề hay biết. Tình cảm là một thứ gì đó khó hiểu và không thể nào tính toán được. Tôi luôn là người tính toán cho mọi thứ nhưng rồi người tính cũng không thể nào bằng trời tính. Em đã chinh phục con tim tôi bằng những điều tưởng chừng thật bình dị nhất.

Em luôn là người con gái ăn mặc rất giản dị, không cầu kỳ và duyên dáng. Em có một chút gì đó ương bướng và chua ngoa. Cái đặc tính có lẽ chỉ con gái mới có! Tôi vẫn nhớ trong lớp chẳng có đứa con trai nào dám trêu đùa em cả vì em sẽ chẳng ngại ngần gì mà không mắng cho chúng một trận. Em luôn cố gắng, gắng làm mọi thứ bằng tất cả những gì mình có thể. Và đó là điều khiến cho tôi yêu em. Ở cái thế hệ 8x đó con gái có một chút gì đó e thẹn và hay ngượng ngùng không giống như bây giờ, mọi thứ đã khác. Xã hội giờ đã thay đổi, quyền của nam và nữ đã bằng với nhau, nhưng điều gì cũng có mặt trái của nó, chính trong sự công bằng đã không có công bằng. Cái giá mà mỗi chúng ta phải trả quả thật là rất lớn cho sự tiến bộ, hiện đại.

Tôi thích em mỗi khi đi ra nắng em không dùng ô mà chỉ đội một chiếc mũ lưỡi trai vì khi đó em thật bình dị. Tôi thích đôi bàn tay chai sạn của em vì tôi biết em luôn phải làm mọi công việc trong gia đình. Tôi thích nhìn khi em chạy vì nó không yểu điệu một chút nào cả mà trông em rất nỗ lực. Tôi thích khi bên em dù em ít nói nhưng ai cũng thấy trong lòng ấm lại và thật hạnh phúc. Tôi thích tất cả những điều thuộc về em. Những điều bình dị đến lạ thường nhưng dường như tôi không thể tìm thấy ở bất kỳ một ai khác ngoài em. Với tôi em là một người bình thường, và tôi thực sự yêu cái bình thường đó. Cái mà ai cũng cần là một người con gái luôn biết sống bằng nghị lực của mình, một người con gái biết sẻ chia lắng nghe chứ không phải một người nói nhiều hơn làm. Tôi thực sự rất ghét những đứa con gái lúc nào cũng ẽo ẹt vì trông thật nhố nhăng và buồn cười, những người mà một chút nghị lực và tự bản thân vận động cũng không có. Con người sinh ra ai cũng cần được quan tâm và chăm sóc chứ không phải chỉ biết ỷ lại vào những người khác và trở thành gánh nặng. Hơi tí là khóc, một tý là giận hờn… họ mãi mãi chỉ là những tiểu thư sống trong cung điện để chờ đợi những chàng hoàng tử cưỡi bạch mã trong truyện cổ tích mà thôi. Thật buồn cười vì cuộc đời này không giống truyện cổ tính cho lắm!

Thảo luận cho bài: "Mùa hoài niệm"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả