Mùi chay

Tác giả:

Cái giếng đó còn để dành riêng cho chị tắm.

Và hắn còn mất ngủ vì..chị tắm!

***

Cuộc gặp gỡ trong quán ăn chay.

– Tôi có thể ngồi chung bàn với chị được không? Quán hôm nay đông quá!

Hắn bưng dĩa cơm chay trong chiếc đĩa nhựa xanh rẻ tiền khom lưng đứng trước mặt người đàn bà. Người đàn bà nhẹ nhàng ngước lên, đôi mắt đầy thảng thốt :

– Không được. Tôi đang chờ một người quen.

Hắn quay lưng bước đi, miệng lầm rầm cáu kỉnh:

– Ăn chay mà cũng giành chỗ!

Tìm được một chiếc ghế nhựa, hắn uể oải dích từng hạt cơm đã nguội khô khốc trong dĩa. Cơm chay thập cẩm. Cái tên hoa mỹ cho phần ăn ít tiền nhất của quán chay bao gồm nhiều cơm nhất có thể, lèo tèo vài cọng rau xào và vài miếng đậu hủ kho tiêu mặn quéo lưỡi, đóng vai trò xúc tác tích cực cho hỗn hợp chất bột trộn với vô số nước trà đá miễn phí phình lên sau khi trôi tuột qua cuống họng đau rát vào bao tử rỗng tuếch của hắn.

mui-chay

Quán chay mùa Vu lan lúc nào cũng đông khách. Hắn phóng tia nhìn lơ đãng khắp dãy bàn ghế nhựa xanh đỏ, ngổn ngang giấy ăn vương vãi dưới gầm bàn và những đốm nâu của nước tương Tam thái tử dây trên tấm khăn trải xanh đậm. Tia mắt hắn chợt dừng lại ở khuôn mặt người đàn bà ngồi góc trong cùng của quán ăn. Một khuôn mặt xanh xao nhợt nhạt, với những đường nét bình thường, không xấu , nhưng cũng không có gì đặc biệt đủ để lưu lại trong bộ nhớ người khác sau vài lần gặp.

Hắn đã gặp chị ngay từ lần đầu tiên hắn ghé quán, thông thường bắt đầu từ giữa tháng khi tiền viện trợ từ nhà đã cạn và khi hắn không còn trông cậy vào bất cứ khoản thu nhập thất thường nào, hắn tìm đến quán cơm chay, như mọi thằng sinh viên xa nhà khác.

Đây là tuần thứ hai liên tục hắn gặp chị. Có nghĩa là hai tuần liên tục hắn cạn sạch tiền ăn và bao tử hắn chịu đựng một ca trà đá vào buổi sáng và một đĩa cơm chay buổi chiều.

Chị ngồi hơi cúi đầu xuống, mái tóc giấu trong chiếc cặp vải lưới kiểu nhà quê không giấu được cái gáy trắng thon thả nổi bật trên màu tóc đen óng ả. Hắm mĩm cười chua chát nghĩ – người đàn bà này chỉ đẹp khi cúi mặt.

Vứt đôi đũa bạc thếch vào cái dĩa đã được vét sạch, chung quanh đã vãn khách, hắn lần dò đến bàn người đàn bà, vẫn ủ rủ với tô cà ri chay trước mặt.

– Chị không có bạn nào hết. Tôi đã để ý chị mấy ngày liền rồi. Sao chị không nhường cho tôi một chỗ ngồi?

– Người bạn của tôi hứa đến, và tôi vẫn chờ – người đàn bà trả lời, giọng hơi run rẩy.

Hắn thấy đặc biệt kích thích và tò mò:

– Đã 2 tuần nay rồi, có ai đến đâu! Tuần trước tôi cũng hỏi nhờ ngồi bàn chị, chị cũng trả lời câu này. Hay chị khinh tôi?

Hắn không bỏ được cố tật đặt những câu hỏi trực diện làm người đối diện lúng túng và khó chịu, bạn bè hắn kết luận, đó là lỗi lầm chết người của hắn, trong khi người khác uốn lượn trơn như lươn, hoặc chỉ cần một chút tế nhị. Nhưng có lẽ, tế nhị không có trong cái đầu đặc phù sa bùn đất của hắn chăng?

Trái với thái độ thẳng tuột thô thiển của hắn, người đàn bà vẫn từ tốn và rụt rè:

– Tôi không quen với ai, tôi ngại, tôi chỉ ngồi với người quen.

– Tôi cũng ngồi một mình, không có ai quen, tôi chán ngồi một mình lắm rồi. Tôi chỉ cần có người để nói chuyện thôi!

Thảo luận cho bài: "Mùi chay"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả