Nếu anh được chọn lại…

Tác giả:

Anh đã không hề nghĩ tới vợ anh trong khoảnh khắc ấy. Lương tâm anh không hề cắn rứt.

***

Em yêu dấu! Ngày mai hai bố con anh sẽ về thăm em. Em biết không con trai của chúng ta rất ngoan, từ khi bé bập bẹ biết nói đến giờ bé không bao giờ mè nheo đòi mẹ. Mỗi ngày khi anh đón con về, bé thường chạy lại ôm cổ anh thật chặt, đó là cách em thường làm với con phải không?

Mùa thu ở quê chắc bình yên lắm phải không em? Anh thường tưởng tưởng về bầu trời xanh bát ngát, và đôi khi tầng mây lơ đãng quên trôi. Mặt nước hồ thăm thẳm khẽ lăn tăn đùa nghịch với con gió… Nơi em nằm có đủ bình yên, và thơ mộng? Nhưng dù thế nào nó vẫn cào nát tâm tư anh. Tất cả không thể bù đắp những tháng ngày em đã trải qua, những nỗi đau em đã chịu đựng.

Anh nhớ…

neu-anh-duoc-lam-lai

Em đã chỉ là một mối tình của anh. Một tình yêu đến nhanh đến nỗi anh chỉ mất có hai tuần để lên giường cùng em. Anh không nghĩ trong cuộc đời này của anh, anh luôn và sẽ nghĩ về em như thế này.

Ngày ấy anh là kẻ ngạo mạn, anh có trong tay tất cả những gì mà một người khao khát. Nhà giàu, thông minh, học giỏi, không quá đẹp trai nhưng nụ cười đủ để thu hút người khác giới. Anh cũng đã trải qua một số cuộc tình thời sinh viên, rồi đi làm. Đi đến đâu cũng có những người con gái đem lòng yêu anh. Rồi anh gặp em. Em không quá xinh đẹp. Người nhỏ nhắn, răng không đẹp nhưng nhìn em cười ai cũng muốn làm em vui để lại được thấy em cười. Đôi mắt em thánh thiện và ánh lên niềm tin vào cuộc sống. Đôi mắt ấy đôi khi khiến anh nghi ngờ, em có đang che giấu sự thật khủng khiếp nào trong đó?

Em cá tính và cũng khá thông minh, em nhỉ? Tuy em chẳng phải là cái áo đẹp nhưng nếu khoác lên người cũng đủ để làm anh ấm áp. Chỉ cần gần em lòng anh thấy nhẹ nhõm đến lạ kì. Vui lắm khi nhìn em giống chú chim sâu nhỏ bé ngó nghiêng, hót ca quanh anh. Em ơi giọng nói của em sao êm đềm đến thế? Anh thật ghét em mỗi khi em nổi nóng, anh chẳng còn được nghe những lời lẽ ngọt ngào nơi em.

Nhưng rồi anh cũng muốn rời xa em. Ngày ấy em là sinh viên, em chẳng có gì nên tất nhiên anh sẽ bỏ em đi như bỏ một con thú nhồi bông đã cũ.

Anh đã yêu thêm một số người nữa. Vồ vập nhau. Nhưng anh luôn so sánh họ với em. Rồi anh cũng chán họ. Anh quay về với lời cầu hôn em. Từ khi chia tay em đã im lặng. Anh mong em đã có người khác nhưng lúc nào đó lại muốn em vẫn ở đó và đợi chờ anh về. Anh không thực sự muốn lấy em nhưng không muốn một người đàn ông nào khác được chạm vào làn môi ấy, được yêu thương bởi hai bàn tay ấm áp, mềm mại ấy, được rúc vào vòng tay đang cố gắng ôm thật chặt, được em lau mặt cho mỗi khi ngủ dậy, được lắng nghe những câu chuyện nhảm nhí mà em kể, vô nghĩa lắm, nhưng nó làm ta bật cười, có được cái cảm giác thư thái trong tâm hồn. Em chỉ được phép là của anh thôi.

Tốt nghiệp em đi đến một nơi thật xa. Bỏ mặc lời cầu hôn của anh. Anh chỉ nực cười vì chắc chắn em sẽ bỏ cuộc để chạy về níu vào bờ vai anh. Nhưng anh đã sai rồi em ơi. Cuộc sống càng khó khăn em càng ngày càng mạnh mẽ. Công việc ổn định, cộng với sự chăm chỉ như một chú ong của em đã khiến cho em trở nên giàu có. Và dường như em càng xa anh.

Thảo luận cho bài: "Nếu anh được chọn lại…"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả