Ngày gió trở về

Tác giả:

Những người đã từng là một phần trong cuộc sống của ta, sẽ mãi mãi giữ những khoảng trời như thế, nó không mất đi, chỉ là tạm thời ta lãng quên mà thôi.

***

Sau cơn mưa chuyển mùa đêm qua, sáng nay thức dậy thấy trời trở lạnh. Vậy là gió mùa về, đợt gió mùa đầu tiên bắt đầu mùa đông. Tôi thích thú, cuộn tròn trong chăn, mở điện thoại ra nhắn tin cho Quân.

“Lạnh rồi nha! Lạnh tê tái luôn”

“Dậy chưa?” – Quân rep lại gần như cùng lúc.

“Rồi nè” – kèm một icon mặt cười đáng yêu, tôi rep lại Quân rồi bước ra khỏi giường, mở cửa sổ.

 Chào Hà Nội, chào ngày đầu tiên của mùa đông. Đây cũng là ngày đầu tiên tôi trở lại Hà Nội sau 10 năm theo ba mẹ vào Sài Gòn. Lần này, ba mẹ quyết định trở về Hà Nội. Sau bao nhiêu năm xa xứ, cuối cùng con người ta vẫn không thể xa rời quê hương mình, cuối cùng tôi lại trở về với căn gác xép nhỏ nơi tôi đã được sinh ra, cuối cùng tôi lại trở lại những ngày tháng mùa đông Hà Nội.

Mùa đông khiến Hà Nội như chậm hơn, như trầm mặc hơn.

dong1

Tôi khoác vội một chiếc áo cagidan nâu sậm, mặc một chiếc váy hoa, đi đôi giày thể thao màu đen, cầm theo chiếc máy ảnh, chạy thật nhanh ra ngoài ngõ. Hôm nay tôi sẽ đi thăm lại Hà Nội của mình, gặp một vài người bạn đã 10 năm không gặp, tôi sẽ chụp thật nhiều hình rồi gửi cho Quân, hẳn cậu ấy sẽ phải gào ầm ĩ lên vì ghen tị.

Quân là hàng xóm, là bạn, là anh trai, là tri kỉ của tôi trong 10 năm ở Sài Gòn. Nhà cạnh nhau, Quân hơn tôi một tuổi nhưng do sức khỏe yếu, cậu ấy phải nghỉ học giữa lớp 5, vì thế nên chúng tôi học cùng nhau. Và trở thành bạn bè, và trở nên thân thiết, tình cảm của chúng tôi lớn hơn tình bạn, nhưng không rõ ràng như tình yêu. Chúng tôi bên nhau, mặc định mình là của nhau, nhưng chưa bao giờ nói yêu nhau, chỉ nắm tay, chỉ gục đầu vào vai nhau, mà chưa từng trao nhau một nụ hôn nào.

Ngày tôi đi, tôi khóc như mưa, nhưng Quân chẳng hề khóc, mặt cậu ấy trầm tư. Tôi chưa bao giờ thấy đôi mắt ấy buồn đến thế, vì thế tôi tin rằng cậu ấy đang cố kìm nén, đang cố để tôi thấy yên tâm hơn, để tôi nhẹ lòng hơn. Cậu ấy cũng không hỏi tôi có quay lại không, cậu ấy cũng không nói sẽ gặp lại nhau không, cậu ấy cũng không hứa hẹn với tôi bất kể điều gì, chỉ tặng cho tôi một chiếc lắc tay hình những ngôi sao rất đẹp. Tôi ôm lấy Quân khóc, cậu cố kéo tôi ra, lau nước mắt trên khuôn mặt tôi. Lúc ấy, tôi cố gắng lại gần hơn, tặng cậu một nụ hôn rất nhẹ vào má. Hẳn là cậu ấy ngạc nhiên lắm, sững sờ nhìn tôi không nói lời nào. Tôi vẫy tay rồi đi vào gian cách ly.

Chúng tôi tạm biệt nhau như thế.

****

Tôi chợt dừng chân lại trước quán phở ngay cạnh nhà mình, trước đây tôi nhớ dãy phố này chỉ có một quán phở sâu trong hẻm. Quán phở này trước là tiệm cắt tóc của ông Hoàng, ông là quân nhân về hưu, mở tiệm cắt tóc kiếm thêm thu nhập. Tôi giơ máy ảnh lên chụp. Bất chợt, trong khuôn hình, một chàng trai với khuôn mặt rất quen đang ngồi trong quán, khuôn mặt ấy nhất định là tôi đã từng gặp qua. Cố lục lại kí ức mà không thể nhớ ra cậu bạn ấy.

Tôi bước vào quán, ngồi xuống ngay cạnh cậu bạn ấy. Cậu ấy ngẩng mặt lên, nhìn tôi 3 giây rồi lại cúi xuống. À, cậu ấy không nhận ra tôi, hoặc là cậu ấy không quen biết tôi. Tôi tự cười một mình, nhưng rõ ràng khuôn mặt này quen lắm, đôi mắt ánh lên vẻ thông minh, cách ăn mặc vô cùng giản dị nhưng vẫn mang một vẻ nam tính cuốn hút.

Thảo luận cho bài: "Ngày gió trở về"