Ngồi dưới cây tùng tức cảnh bài 3

Tác giả:

Một ông đầu bạc cạnh tùng xanh,
Ngắm cũng vô tình, cũng hữu tình.
Trước mặt non cao trơ trọi lá,
Sau cơn gió dữ lẻ loi mình,
Lòng mười phần đỏ gương trời dọi,
Sóng bốn mùa reo phách quỷ kinh.
Thế giới nắng nồng, riêng mát mẻ,
Mây râm màn phủ khắp xung quanh.
(1936)

Thảo luận cho bài: "Ngồi dưới cây tùng tức cảnh bài 3"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả