Người đi ngang đời tôi

Tác giả:

Những kí ức về anh, hay đúng hơn là về 1 mối tình dang dở của riêng em, sẽ đi bên cạnh cuộc đời em. Em vẫn sẽ buồn vào những lúc giao mùa như hôm nay…

***

Mấy hôm nay trời không mưa cũng không nắng. Cái lạnh len lỏi vào không khí như khúc dạo đầu cho một mùa đông rét run người sắp sửa đến. Gió mùa cuối thu không đủ mạnh để làm đám lá phong chưa kịp rơi xuống đất đã vội bay ngược lên nhưng cũng đủ để làm em cảm giác được cái buồn, lạnh, và cô đơn đang ngập tràn trong thế giới nhỏ của mình. Cái căn gác tâm hồn hơi tiêu tàn, hơi cũ kĩ, là nơi em thu mình lại nhìn ra thế giới ngoài kia.

nguoi-di-ngang-doi-toi

Thế đấy, chưa kịp lên kế hoạch cho 1 chuyến vác balo, leo lên tàu điện và đến nơi nào đấy ngắm lá mùa thu. Chưa kịp cho những sớm mai thức dậy mở cửa sổ và tận hưởng cái không khí lành lạnh, nhè nhẹ vuốt ve, mơn trớn khuôn mặt mình rồi mỉm cười: “ Trời vào thu rồi anh nhỉ ”. Và chưa kịp tay mân mê li cappucino, đeo tai phone, dạo trong mấy khu phố cổ miệng ngân nga bài hát yêu thích nào đấy…..Thì em bất chợt nhận ra thu đã đi rồi, không chút lưu luyến. Mà cũng không có gì lạ, em quen rồi, em quen cái cảm giác rồi thì mọi thứ sẽ ra đi vào một thời điểm nào đấy, có khi là khi em đã chuẩn bị sẵn cho việc nó ra đi, có khi chỉ là sự bàng hoàng và tiếc nuối vào cái khoảng khắc nhận ra sự mất mát.

7 giờ sáng, kéo chiếc khăn quàng cổ che đến tận mũi để tránh cái lạnh cứ dai dẳng bám riết lấy mình, và thầm nghĩ hôm nay tàu lại chậm vài phút rồi đây. Đứng chờ ở bến tàu điện, và em nhận ra vài người. Một bà cỡ khoảng 45, người thấp bé, sáng nào cũng ra bến tàu đúng 7h 55 phút, bắt chuyến lúc 8 giờ đi đến bến phố hoa anh đào. Và mỗi lần bước lên tàu điện bà ta đều nghía trước chỗ ngồi nào còn trống rồi nhanh chân dành chỗ. Sau khi ngồi xuống đâu đấy bà ta sẽ giở sách ra và đọc cho đến khi xuống tàu. Một ông lão khoảng 60, đầu tóc bạch kim và bộ đồ vest vừa vặn với thân hình cường tráng, ông này cũng xuống ở bến phố hoa anh đào. Vài cô cậu học sinh cấp 3 khuôn mặt ít khi nở nụ cười, em cá là chắc mấy cô cậu vẫn còn ngái ngủ. Mỗi buổi sáng bắt đầu bằng việc đoán xem hôm nay mình sẽ may mắn kiếm được 1 chỗ ngồi trên tàu và ngủ gà ngủ gật trong 20 phút hay sẽ phải 1 tay vác 2 túi xách, 1 túi đựng cơm trưa, 1 túi đựng cả đống sách vở, tài liệu, còn tay kia bám lấy tay cầm rồi lắc lư theo bản giao hưởng… tàu lắc lư, và người ta thì cứ va vào nhau mỗi lần tàu thắng mặc dù không gấp, có đôi khi chưa va chạm nhưng cảm nhận những thớ thịt của bà cô bên cạnh gần đến từng milimet…..Hôm nay cũng là một ngày không may mắn trong khoảng 25 ngày không may mắn trong 1 tháng. Thế đấy.

Tay xoay cây bút chì vòng vòng, nhưng vẫn ngưng đúng lúc để ghi chép những lúc cảm thấy cần thiết, mà nói cho đúng ra những công thức của ông thầy dạy môn toán ứng dụng chán đến nỗi có con gián nào chạy qua em còn chẳng buồn co chân lên đạp…Nhưng với tư cách là một sinh viên ngoan em vẫn nhìn thầy như chăm chú lắm. Trớ trêu là thay vì nạp mấy công thức ấy vào đầu em lại bận tưởng tượng đến 1 cái nút nào đấy, bấm vào nó và miệng thầy ngưng hoạt động, đôi khi em cảm giác thầy cứ như con robot được lập trình sẵn, mặc dù không mắc lỗi kĩ thuật gì cả nhưng mỗi tội nó thiếu cục pin hài hước….

Thảo luận cho bài: "Người đi ngang đời tôi"

Tìm theo tên

Tìm theo tác giả